Chương 150: Bãi mìn kỳ lạ
Thiếu niên đứng bên này lùm cây.
Đám binh lính dã chiến của quân đội đứng phía bên kia lùm cây.
Hai bên quan sát lẫn nhau.
Không một ai biết được, tại sao đối phương có thể dễ dàng đi xuyên qua bụi cây, mà đám binh lính bước vào lại bị cắt ra thành từng mảnh.
Không phải ai cũng may mắn có được một vị sư phụ như Lý Thúc Đồng. Cũng không phải ai cũng có thực lực như Lý Thúc Đồng, có thể thoải mái điều tra vùng đất cấm kỵ.
Thiếu niên từ từ bước về phía sau, lui vào trong bóng tối.
Giây phút ấy, Khánh Hoài có cảm giác đối phương trông rất quen, nhưng anh ta không sao nhớ nổi mình đã gặp người này ở nơi nào.
Thoáng qua cuộc đời mình, đã bỏ sót một chi tiết quan trọng.
Tào Nguy phán đoán:
"Đội trưởng, đối phương chính xác biết được rất nhiều quy tắc."
Khánh Hoài suy nghĩ rồi trả lời:
"Lúc trước em còn chưa rõ tại sao phòng lớn luôn thúc đẩy việc em phải vào vùng đất cấm kỵ 002 làm nhiệm vụ. Thì ra nơi này có một người biết rõ quy tắc chờ mình."
Tào Nguy có điểm nghi ngờ:
"Vừa rồi tôi đã ở rất gần đối phương. Người này không giống với người siêu phàm. Thời điểm rất gần người này, tôi nhận ra từ việc dùng lực chân, cho đến việc tim phổi gánh chịu, suy ra việc này không thể giả được."
Điểm này, Tào Nguy phán đoán hoàn toàn chính xác.
Nhưng với phán đoán này của mình, càng khiến anh ta trở nên lo lắng: Một tên thiếu niên còn chưa phải người siêu phàm, đã có thể lợi dụng quy tắc lần lượt giết hơn 70 người bên mình. Loại cảm giác này khiến người ta thấy sai sai, khó có thể tưởng tượng nổi.
Sau đó, trong lòng mọi người đặt ra một câu hỏi: Vì sao có thể làm vậy được?
Khánh Hoài bình tĩnh hỏi:
"Tào Nguy, vừa rồi để anh bố trí bãi mìn thế nào rồi?"
Theo cách xưng hô của Khánh Hoài, có thể biết trong lòng anh ta đã có sự thay đổi dựa theo sự mất bình tĩnh của mình.
Tào Nguy ngạc nhiên nhưng vẫn trả lời:
"Đã bố trí xong rồi đội trưởng."
Khánh Hoài gật đầu:
"Tất cả mọi người mở lại bộ đàm, kết nối thông tin. Tào Nguy tới chỉ huy, dụ hắn vào bãi mìn cho tôi. Tôi đã cảm nhận được quy tắc của vùng đất cấm kỵ này rồi, cũng phải để cho tên đó nếm thử chút quy tắc của quân đội Liên Bang chứ."
"Vâng." Tào Nguy như con báo săn dẫn người bước qua lùm cây.
Bên trong bộ đàm vang lên tiếng Tào Nguy:
"Đội số 1 đi theo hướng 2 giờ. Đội số 2, cho các người 20 phút đến khu vực A21 theo hướng 4 giờ. Đội số 7,. . ."
Trước khi đến đây, bọn họ đã quy định sẵn những điểm trên bản đồ, lấy số thứ tự từ A1-50 đến B1-50 để chia cắt bản đồ ra làm 2 phần, cho dễ chỉ huy.
Chuẩn bị này, bọn Tào Nguy phòng trường hợp bên trong khu vực cấm kỵ có người triển khai truy đuổi quy mô lớn nên mới phải dánh dấu.
Anh ta làm theo thói quen của một người đã từng chỉ huy nhiều trận đánh, nhưng không ngờ phải dùng đến thật.
Toàn bộ đội quân dã chiến dưới sự chỉ huy tạo ra một tấm lưới tản ra xung quanh.
Như đàn sói săn nai vào mùa đông.
Đàn sói tạo thành một tấm lưới lớn, dẫn dắt con nai về phía đã được định sẵn.
Bọn chúng sẽ không vội vàng tấn công con mồi, bởi vì dùng sức con mồi sẽ bị thương.
Vào thời điểm thế này, người thợ săn cứ kiên nhẫn chờ đợi, chờ đợi con nai rơi vào miếng băng mỏng trong hồ, chết
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền