ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ác Mộng Của Đêm

Chương 149. Cây xấu hổ

Chương 149: Cây xấu hổ

Khánh Hoài phân tích:

"Người đầu tiên của chúng ta chết vào khoảng 19 phút trước. Trong khi đó, đối phương còn chưa đào xong cái hố thứ 3. Điều này chứng minh thực lực người này không mạnh lắm."

"Có thể ý nghĩ này chỉ mới nảy ra trong đầu đối phương. Nếu không, người này nên đào tất cả các hố lên rồi mới từ từ rạch từng túi nước tiểu một. Đến lúc đó, trong tình huống chúng ta còn chưa biết gì đã chết hết cả đội quân rồi."

"Cũng có thể đối phương không biết cách làm này có hiệu quả hay không, chỉ muốn thử xem thế nào."

Khánh Hoài đưa ra suy nghĩ của mình.

Tào Nguy nhìn tên con cháu ưu tú của tập đoàn, suy nghĩ rồi nói:

"Đội trưởng phân tích rất có lý."

"Hiện tại không nên làm chậm thời gian, có phân tích gì chút nữa hãy nói."

Khánh Hoài nói:

"Anh Tào Nguy, anh dẫn theo ba tổ tác chiến quay trở lại nơi vừa rồi chúng ta chôn túi nước tiểu. Anh chỉ đạo lấy lại tất cả những túi ấy sau đó chúng ta tìm một nơi bố trí bãi mìn."

Rất nhanh, Tào Nguy đã trở về tập hợp với mọi người. Gã ta vỗ vỗ vào ba lô của mình nói:

"Đội trưởng Khánh Hoài, tôi đã lấy hết túi nước tiểu bỏ vào trong ba lô, tự mình bảo quản."

Nhưng Khánh Hoài lắc đầu, anh ta lấy ra những chiếc túi zippo kia:

"Anh Tào Nguy, sao em có thể để anh giữ túi nước tiểu này được. Em coi anh là anh của em, những việc này cứ để em làm."

Anh ta nói xong bèn bỏ hết những chiếc túi nước tiểu này vào trong ba lô của mình.

Ngoài mặt Tào Nguy lộ ra vẻ cảm động:

"Đội trưởng, ngài khách khí quá rồi."

Khánh Hoài nói tiếp:

"Anh Tào Nguy, anh cảm thấy đối phương thế nào?"

"Người này khả năng cấp bậc không cao, nhưng chắc chắn quen thuộc quy tắc ở đây hơn chúng ta."

Tào nguy suy nghĩ rồi trả lời:

"Nếu hiểu rõ nơi này có thể là người Kỵ Sĩ hay không? Cũng không đúng, nếu là Kỵ Sĩ, tôi là cấp C, ngài cấp D, người ấy có khi chẳng cần dựa vào quy tắc đã có thể giết chúng ta rồi."

"Khó mà nói chính xác được."

Khánh Hoài suy nghĩ:

"Ít ra bây giờ chưa thể loại bỏ suy đoán này. Theo những gì em biết. . . Kỵ Sĩ không muốn trực tiếp ra tay cũng có thể."

Khánh Hoài muốn nói tại vùng đất cấm kỵ này không được phép giết người, nhưng vẫn nhịn lại được.

Tào Nguy nhìn Khánh Hoài rồi nói:

"Người này có phải là người cạnh tranh trực tiếp với ngài tại Khánh thị, vì vậy mới đến phá đám nhiệm vụ của ngài? Ngài cảm thấy ai có thể mời tới được loại người này?"

"Mỗi một người được chọn đều có suy nghĩ giết chết em."

Khánh Hoài nói:

"Nếu có thể loại được người nào, cũng chỉ có tên phế vật đang bị giam ở nhà tù số 18 thôi. Anh Tào Nguy, tranh đoạt cái bóng là vậy, vô cùng khốc liệt."

Lúc mới đến đây, đội quân dã chiến có 152 binh lính tinh nhuệ, mà hiện tại chỉ còn có 104 người.

48 binh sĩ đã chết kia, ngay cả cơ hội chống trả cũng không có.

Đây là điều đáng sợ của quy tắc tại vùng đất cấm kỵ, con kiến cũng có thể giết con voi.

Nhưng vào lúc này, cách đó không xa, binh sĩ đang dùng chó robot quan sát bỗng lên tiếng:

"Đội trưởng, phía 3 giờ phát hiện nguồn nhiệt khả nghi, người này đang dần áp sát."

Khánh Hoài bĩnh tình hỏi:

"Có còn nguồn nhiệt nào khả nghi nữa không?"

"Báo cáo đội trưởng, không có."

Binh sĩ trả lời.

Khánh Hoài nhìn Tào Nguy nói: "Giết hắn, chúng ta còn có nhiệm

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip