ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ác Mộng Của Đêm

Chương 152. Cháu hư tại ông bà

Chương 152: Cháu hư tại ông bà

Thiếu niên bỗng nhiên ngẩng đầu lên nhìn về phía cây liễu lớn trước mặt. Hắn thấy một cành liễu không biết từ chỗ nào trong tán lá lấy một quả màu sữa đưa tới trước mặt hắn.

Khánh Trần im lặng nhìn, cây liễu to khủng khiếp ấy còn đung đưa lá chỉ chỉ vào miệng hắn. Giống như nó đang dùng tay làm động tác 'mời ăn' .

Thật sự Khánh Trần cảm thấy nghi ngờ. Hắn đi tới cạnh cây liễu bởi vì bản năng mách bảo hắn nó sẽ không gây tổn thương cho mình. Nhưng hành động mời ăn, lại khiến hắn cảm giác. . . được quan tâm đâm ra sợ hãi.

Trong mắt người đời, một tồn tại khinh khủng vô cùng lại mời hắn ăn!

Khánh Trần suy nghĩ, bỗng nhiên nở nụ cười:

"Nếu nó muốn giết mình cũng không cần phải tốn sức như vậy phải không?"

Hắn vừa nói xong bèn cầm lấy quả ấy, gặm một mạch hai ba miếng đã hết sạch.

Mùi vị quả kia không khác nhiều so với quả táo, nhưng mới đầu ăn lại thấy mùi vị trứng gà thơm thơm.

Nó cũng không có công dụng thần kỳ như trong tưởng tượng, cũng không hề có mùi vị đặc biệt nào.

Khánh Trần nghi ngờ nhìn lại cây liễu, nó cũng không hề làm ra thêm hành động nào.

"Cám ơn." Thiếu niên nói xong chuẩn bị quay người rời đi.

Nhưng thời điểm hắn vừa quay lại, có một ngọn gió lớn từ bên trong khu vực trung tâm cuốn tới. Trong gió vang lên âm thanh người nói nhỏ, giống như nói chuyện, lại có phần giống đang hát, nghe chẳng rõ có ý nghĩa gì, nhưng Khánh Trần lại hiểu rõ ý nghĩa của hành động ấy.

Loại cảm giác này kỳ lạ vô cùng, giống như có người truyền thẳng ý nghĩ vào trong đầu của hắn.

Giọng nói ấy thân thiết mà ấp áp lạ kỳ.

Khánh Trần lại quay đầu nhìn về phía khu vực trung tâm, suy nghĩ chút rồi nói:

"Ngài nói là, có người đuổi tới muốn giết con, mà con đánh không lại sao?"

Lại một cơn gió mát bay tới quanh người hắn.

Khánh Trần nghi ngờ nói:

"Con còn trẻ, đánh không lại người đó là bình thường. . ."

Sao tự nhiên lại chuyển qua an ủi mình rồi.

Hắn suy nghĩ chút, rồi chân thành nói:

"Vậy ngài cảm thấy con nên làm gì?"

Tiếp theo, hắn nhìn thấy cành liễu nâng lên, giống như bàn tay chỉ về phía tây.

"Ngài chỉ con đi trèo ngọn núi kia?"

Khánh Trần cuối cùng đã hiểu, giọng nói nói chuyện cùng hắn nãy giờ có thể là ý chí một vị tiền bối nào đó. Ngài ấy an nghỉ chỗ này, giống như người lớn trong nhà che chở con cháu.

Thiếu niên nhìn về phía trung tâm vái một vái thật sâu:

"Cám ơn ngài."

Hắn nói xong bèn chạy như điên về phía tây.

Khánh Trần từng hỏi Lý Thúc Đồng, khi nào mình có thể trèo ngọn núi kia? Dù sao mục đích chính của bọn họ vẫn ở ngọn núi ấy.

Thời điểm Lý Thúc Đồng dẫn hắn làm quen địa hình nơi này có nói thời cơ chưa tới.

Khánh Trần hỏi thêm vậy khi nào thời cơ mới tới.

Lý Thúc Đồng trả lời:

"Mặc dù con đã biết được cách trèo, nhưng vẫn còn thiếu một chút. Muốn trèo lên ngọn núi kia không phải chỉ biết cách là được, mà còn có sự can đảm bước tiếp không hối hận.

Lúc ấy Khánh Trần đã hỏi lại: "

Sư phụ, thầy làm phiên dịch cho con, thế nào gọi là bước tiếp không hối hận."

Lý Thúc Đồng mỉm cười không nói.

Hiện tại Khánh Trần đã hiểu, thì ra khoảng cách ấy là thiếu một người truy sát bản thân mình. . .

. . .

Ngay khi Khánh Trần rời khỏi cây liễu chưa lâu.

Lý Thúc Đồng chắp tay phía sau, thong

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip