Chương 153: Đi Săn!
Tào Nguy đuổi theo Khánh Trần 8 giờ đồng hồ.
Đuổi theo từ giữa trưa tới tận đêm tối, mãi tới tận chiều anh ta mới tìm được tung tích đối phương. Nhưng cứ mỗi lần đuổi gần kịp là đối phương lại dựa vào địa hình mà xoá bỏ hết mọi manh mối.
Bụi cây xấu hổ rậm rạp, dòng suối trong vắt, thực vật nguy hiểm.
Giống như thằng nhóc ấy có khả năng tìm đến tất cả những thứ kỳ quái tại vùng đất cấm kỵ này. Mà mọi thứ này đều đứng về phía đối phương.
Có điều, thằng nhóc này không thể chạy thoát được nữa rồi.
Tào Nguy nhặt lên số vỏ cây tên kia nhổ ra, và cả tấm giấy bạc đã bị liếm, ghé sát mũi ngửi cẩn thận.
Anh ta không cảm thấy có gì phải buồn nôn cả. Một người tham gia quân đội hơn mười năm, chuyện buồn nôn hơn gấp nhiều lần anh ta cũng đã làm qua: Ăn côn trùng, uống nước tiểu, trốn trong ao phân.
Những năm gần đây, Liên Bang chưa gặp phải kẻ địch mạnh mẽ, nhưng chưa từng buông lỏng công việc huấn luyện.
Chỉ vì nội chiến chưa biết khi nào bộc phát.
Tào Nguy lần theo dấu vết mùi vị, việc này đã nắm chắc trong lòng bàn tay.
Anh ta đã được tiêm vào 4 liều thuốc biến đổi gien, hiện tại đã dừng ở cấp C nhiều năm.
Tốc độ và lực bộc phát của anh ta, thiếu niên kia khó có thể sánh bằng.
Mà tên thiếu niên kia cũng chẳng còn nhiều quy tắc để mà sử dụng. Mà muốn lợi dụng quy tắc phải đặt vào trường hợp vô cùng khắc nghiệt. Còn giống như mấy chữ khắc vừa rồi định lừa mình là không có cửa.
Thiếu niên kia chắc hẳn cũng nghĩ được vậy, nên không hi vọng quá nhiều.
Trong đêm tối, Tào Nguy tiếp tục dựa vào mùi lần theo kẻ địch.
Đặc biệt mùi vị người này giống như một làn khói trong không khí, kéo anh ta đi đến vị trí đối phương.
Tào Nguy cảm nhận được khoảng cách giữa mình và cậu nhóc kia ngày càng gần. Thậm chí lợi dụng thính giác của mình nghe được tiếng chạy bộ cùng tiếng thở dốc của cậu ta.
Còn mồi đã thở dốc, quá mệt mỏi.
Đây là âm thanh đàn sói thích nghe nhất.
Khoảng cách đôi bên ngày càng gần, Tào Nguy không thể cho đối phương thiết kế cạm bẫy nhằm đối phó mình nữa.
Gã đã nhìn thấy bóng dáng thiếu niên.
200 mét.
100 mét.
50 mét.
Nhưng vào lúc này, dưới chân Tào Nguy vang lên tiếng cụp.
Thân hình anh ta bỗng nhiên dừng lại.
Đây là mìn của bộ binh.
Tào Nguy làm lính hơn 10 năm, âm thanh bung chốt chân thực vô cùng quen thuộc.
Thậm chí anh ta không cần cúi đầu vẫn có thể biết hình dáng quả mìn kia như thế nào.
Đây chính là mìn bọn họ mang đến.
Vì muốn giết người này, bọn họ đã bố trí bãi mìn gồm 41 quả, còn thừa 9 quả do đội một bảo quản. Không ngờ số mìn này rời vào tay người trẻ tuổi kia.
Tào Nguy đã từng đến một chỗ gần cây liễu kia để quan sát. Anh ta phát hiện ra quần áo binh lính rơi đầy xuống đất, thi thể đã bị đàn kiến ăn sạch sẽ.
Anh ta nghĩ mãi vẫn không hiểu, những trang bị kia rơi rất gần cây liễu, sao thiếu niên này có thể lấy được.
Với lại, anh ta cũng không biết thiếu niên kia chôn quả mìn này lúc nào.
Mọi manh mối xâu chuỗi lại, Tào Nguy đã hiểu. Đối phương cô ý nhổ ra vỏ cây, liếm giấy bạc, là vì phát hiện khứu giác của mình rất nhạy. Vì muốn để cho mình dựa vào con đường 'mùi' kia giẫm vào quả mìn đã được chôn sẵn này.
Làm sao đối phương phát hiện khứu giác
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền