Chương 163: Mày không bằng Tào Nguy
Khởi động quy tắc vùng đất cấm kỵ, không có nghĩa là ngay lập tức phải chết.
Theo lý thuyết, tất cả mọi người nếu phạm phải quy tắc nào đó, cũng có thể ra khỏi vùng đất cấm kỵ, nhưng điều này quyết định bởi thực lực của người đó.
Tại Thế Giới Bên Trong có truyền nhau câu nói: 'Nếu như anh phạm phải một quy tắc nào đó trong vùng đất cấm kỵ, hãy chọn cho mình một nơi hợp phong thuỷ mà an nghỉ.
Nhưng bản thân đạt được thực lực cấp B, hãy thử xem khả năng của mình có thoát khỏi khu vực bên ngoài của vùng đất cấm kỵ hay không?
Nếu như anh đạt được thực lực cấp A, có thể thử thoát khỏi vùng trung tâm.
Còn nếu đạt được thực lực cấp S, hãy làm những gì mình thích là được rồi.'
Cho nên, Vương Bính Tuất mới nói, dù cho Khánh Hoài đạt được thực lực đỉnh cấp C, cũng không có khả năng chạy thoát.
Đột nhiên, Lý Y Nặc đưa ra giả thiết:
"Nếu đúng như cậu ta có nói. Chỗ này cách bên ngoài chỉ 5 giờ đi đường, thì có lẽ đáng để cậu ta thử một lần."
Nhưng Lý Y Nặc còn một chuyện chưa nói. Cô biết người thiếu niên tên Khánh Trần kia, nhất định sẽ không để cậu ta rời khỏi.
...
Thời gian đã gần tới nửa đêm.
Cánh tay trái của Khánh Hoài đã mất đi khống chế, buông thõng xuống dưới. Lúc chạy trốn, cánh tay giống như một cái túi rách vung qua vung lại.
Vừa rồi, lúc anh ta kéo đứt cây dây leo, chỉ hơi sơ xuất một chút đã bị con ong vò vẽ trong vùng đất cấm kỵ đốt phải. Dẫn đến hiện tại, cánh tay trái đau nhức khó chịu, bàn tay sưng như một chiếc bánh bao.
Nếu không phải thân thể của anh ta đã đạt cấp C, chỉ sợ cái đốt kia sẽ dẫn đến tê liệt toàn thân.
Khánh Hoài lộ ra bên ngoài chỉ có thực lực cấp D. Anh ta che dấu thực lực bản thân mình, để tạo bất ngờ cho những kẻ mang ý định ám sát mình.
Kết quả không ai ngờ được, đối thủ đầu tiên trong cuộc tranh đoạt cái bóng lại mạnh mẽ đến vậy.
Anh ta nhìn rất rõ, trước khi Vương Cường chết, còn nở một nụ cười.
Mỗi lần Khánh Hoài nhớ tới nụ cười ấy, thân thể bỗng nhiên run rẩy. Những tử sĩ trước khi chết tâm lý sẽ có sự thay đổi, có kẻ hối hận, có kẻ sợ hãi, nhưng không người nào giống Vương Cường.
Người này chỉ nở nụ cười.
Nụ cười quỷ dị ấy như muốn nói với mình: 'Che dấu thực lực cũng vứt đi.
Mày nhất định phải chết.'
Trong tâm trí Khánh Hoài vẫn tồn tại cảm giác: Nguy hiểm kia vẫn luôn bên cạnh mình, lúc nào cũng có thể ập tới. Người khống chế Vương Cường vẫn còn ở quanh đây, nấp trong chỗ tối nào đó.
Hiện tại, đuổi theo phía sau Khánh Hoài giống như một đám mây đen. Đám mây đen ấy được tạo nên bởi vô số con côn trùng có độc, vang lên tiếng ong ong rợn người.
Trong chốc lát, phía trước Khánh Hoài đã xuất hiện cây dây leo, giống như bọn chúng kết hợp thành một tấm lưới, chỉ chờ anh tao lao vào.
Khánh Hoài cắn răng tung người nhảy lên. Thân thể anh ta đột nhiên bay lên, rất khó khăn mới thoát khỏi tấm lưới trước mặt.
Chỉ cần anh ta nhảy không đủ cao, nhất định sẽ bị những sợi dây thực vật kia túm lại.
Nhưng anh ta còn chưa kịp thở dốc, đã phát hiện từ trong rừng cây có vật lao vút ra. Đó là hai cái lá cây ngô đồng, bay xuyên qua rất nhiều khe hở, từ bóng tối bất ngờ lao đến.
"Thu Diệp Đao?"
Khánh Hoài sợ hãi.
Góc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền