ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ác Mộng Của Đêm

Chương 164. Kết thúc mọi việc

Chương 164: Khánh Hoài chết

10 giờ tối, đếm ngược 2: 00: 00.

Màn đêm phủ xuống vùng đất cấm kỵ, khiến nơi này ngày càng tối tăm. Vốn dĩ khu vực này đã âm u, thì lúc này càng đáng sợ và quỷ dị hơn.

Khánh Hoài khập khiễng chạy. Cánh tay đã không còn dùng được, chân cũng sắp hỏng một cái.

Vết thương trên đùi bị khoét ra, máu cháy không ngừng. Cũng may, cao thủ cấp C đã có được tốc độ hồi phục rất mạnh, nên miễn cưỡng có thể chịu đựng được đến bây giờ.

Khánh Hoài có cảm giác khả năng sống sót của mình không còn nhiều.

Lúc trước, anh ta thật sự lừa đội săn thú. Nhưng có một điều là thật: Nếu dựa theo bản đồ bọn chúng đã vạch ra, chỉ cần đi thêm 5 tiếng đồng hồ nữa là có thể ra khỏi vùng cấm kỵ.

Mà tính toán này dựa theo tốc độ đi bộ.

Theo lý thuyết, anh ta dùng tốc độ cao di chuyển như vậy, đáng lẽ giờ này phải ra khỏi vùng đất cấm kỵ rồi chứ?

Theo Khánh Hoài tính toán. Bây giờ, quân đội chi viện của Liên Bang có lẽ đã tới phía bên ngoài khu vực cấm địa rồi.

Đội quân dã chiến kia do cậu ruột của mình dẫn đầu, nhất định sẽ không gây hại cho mình.

Nhưng chính bản thân mình lại gây hại cho mình.

Khánh Hoài không ngừng tránh né những dây leo kỳ quái trong vùng đất cấm kỵ. Nhưng có chuyện khiến anh ta khó chịu, đó là thỉnh thoảng có vài con khỉ đứng trên cây ném quả vào người mình.

Những con vật nhỏ ấy sức lực khá lớn, chỉ cần không cẩn thận bị quả cây ném trúng, sẽ khiến mình mất cân bằng.

Khánh Hoài suy nghĩ cùng mắng chửi tên thiếu niên có thể sử dụng Thu Diệp Đao kia ở trong lòng. Tên đó còn có thể biết được nhiều quy tắc ở vùng đất cấm kỵ 002, nhất định là một Kỵ Sĩ.

Truyền thuyết đồn rằng, vùng đất cấm kỵ 002 là nhà của Kỵ Sĩ. Mà mình dùng tốc độ nhanh nhất cũng không ra được bên ngoài, có phải đang có một thế lực kinh khủng nào đó, không muốn anh ta ra ngoài có phải không?

Thời điểm anh ta còn đang tính toán. Thiếu niên kia lại xuất hiện, vẫn chạy song song với mình:

"Mày không phải do mẹ mày đẻ ra."

"Vợ mày cặp bồ với người con trai khác... và người đó là ông nội của mày."

Khánh Hoài: "???"

Thiếu chút nữa, anh ta phun ra một ngụm máu. Con mẹ mày mắng người không biết mệt à?

Nhưng chuyện xảy ra tiếp theo khiến anh ta sợ hãi, tại sao người vừa mới tiến cấp trở thành Kỵ Sĩ có thể sử dụng Thu Diệp Đao... Đã vậy còn lấy từ trong túi ra một xấp lá.

Có lẽ thời điểm biến mất vừa rồi, tên này đi nhặt lá cây?

Nhưng... không nhất thiết phải nhặt nhiều như vậy chứ?

Dù cho thực lực đối phương thấp, sát thương Thu Diệp Đao tạo ra không lớn, không tạo thành vết thương trí mạng. Có điều, nhiều như vậy lại là chuyện khác.

Nhìn xấp lá cây dày thế kia, ít ra cũng phải 100 chiếc.

Bỗng nhiên, Khánh Trần tăng tốc về phía trước, sau đó rút một chiếc lá ra, nhẹ nhàng vung cổ tay ném nó ra ngoài.

Khánh Hoài trốn tránh theo bản năng, nhưng rất nhanh đã phát hiện, chiếc lá đối phương ném ra không hoá thành đao. Mà nó bồng bềnh rơi xuống đất, giống như tên đó đang vung tiền về phía mình.

Mặt Khánh Hoài xám xịt, ném Thu Diệp Đao thì ném mẹ đi, còn doạ người ta làm gì?

Thực tế, Khánh Trần mới vừa tấn cấp Kỵ Sĩ, trong vòng một giờ đồng hồ chỉ có thể ném được 4, 5 lần Thu Diệp Đao. Mà thực lực của hắn và Khánh Hoài

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip