ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ác Mộng Của Đêm

Chương 168. Người đứng phía sau.

Chương 168: Ương Ương

Đêm khuya.

Khánh Trần trở lại phòng của mình, lấy ra máy truyền tin:

"Có ở đó không?"

Lần này, dù đang là 3 giờ sáng, Lưu Đức Trụ cũng nhắn tin lại ngay lập tức:

"Ông chủ, tôi có ở đây. Lúc ngủ, tôi cũng để máy truyền tin ở ngay cạnh gối, chỉ cần máy rung lên sẽ tỉnh ngay tức khắc, còn nghe ngài sai bảo. Ông chủ, ngài thấy tôi thế nào?"

Khánh Trần ngồi trên chiếc giường tại phòng ngủ, vẻ mặt cứng đờ. Tại sao tính tình Lưu Đức Trụ lại thay đổi nhanh đến vậy?

Đột nhiên trung thành, làm hắn chưa thích ứng kịp.

Chẳng lẽ những hình phạt kia, khiến Lưu Đức Trụ thay đổi, trở thành con người mới?

Khánh Trần gửi tới một tin:

"Gọi điện thoại cho đám người Côn Luân. Có một chuyện vô cùng quan trọng, tôi cần cậu truyền đạt lại cho bọn họ."

Mấy phút sau, Lưu Đức Trụ nhắn tin lại cho Khánh Trần:

"Ông chủ, điện thoại Lộ Viễn thuộc Côn Luân đã tắt..."

Khánh Trần bó tay, lần trước Giang Tuyết gọi cho Lộ Viễn, anh ta cũng tắt máy. Không ngờ lần này cũng gặp phải như vậy.

Lúc cần chẳng bao giờ gọi được cho anh ta, vậy anh ta cho số của mình làm gì, để lấy số điện thoại này ra cầu nguyện sao?

Lúc này, Lưu Đức Trụ nhắn tin lại:

"Ông chủ, đây là thời điểm tôi biểu hiện cho ngài xem. Ngài tin tưởng tôi, nhất định có biện pháp liên lạc với người Côn Luân."

Hơn 10 phút sau.

Trong toà nhà Hưng Long, có hai thành viên Côn Luân đang ngồi ở một ngồi nhà đối diện nhà Lưu Đức Trụ. Tiểu Ưng đưa ống nhòm lên nhìn, vui vẻ quan sát bốn phía, còn Băng Đường đang cầm một cốc cà phê, vẻ mặt khó chịu.

Không hiểu sao, những thành viên tổ chức khác dùng biệt danh nghe rất sướng tai, ví dụ như Hắc Lang, Chu Tước, nghe thôi đã thấy khí thế.

Ai như Côn Luân, nào là Tiểu Ưng, Sơn Tra, Ban Thủ, Băng Đường, Hồ Lô, nghe chẳng ra làm cao cả.

Mà Tiểu Ưng vẫn luôn thể hiện dáng vẻ hừng hực khí thế, không biết mệt mỏi là gì, cũng không biết sợ là gi.

"Cậu nói xem, chúng ta bảo vệ tên đó làm gì?"

Đường Băng thở dài nói:

"Tao cảm thấy nó chẳng có tý giá trị nào khiến bọn mình phải bảo vệ cả."

Tiểu Ưng vừa quan sát bốn phía, vừa trả lời:

"Cậu nói vậy là sai rồi, chúng ta không phải bảo vệ tên đó. Đội trưởng sai chúng ta ở đây, dùng tên đó làm con mồi câu những phần tử phạm tội. Giá trị con người Lưu Đức Trụ rất cao, có nhiều người để ý đến. Có quá nhiều lữ khách thời gian trong bóng tối, chúng ta không cách nào biết được. Lưu Đức Trụ xuất hiện, giống như đèn lồng treo cao, thiêu thân tự động lao vào."

"Nói vậy cũng đúng."

Băng Đường nghĩ chút rồi trả lời.

Nhưng vào lúc này, Tiểu Ưng bỗng nhiên nói:

"Ồ, Lưu Đức Trụ tự nhiên ra khỏi cửa... cậu ta định làm gì vậy?"

Băng Đường nhoài ra ngoài cửa sổ, nhìn xuống phía dưới. Lưu Đức Trụ đang đi lòng vòng bốn phía, vừa đi vừa vẫy tay, nhìn hệt như tên thiểu năng.

Điều này làm người ta nhớ lại câu chuyện Aba, Aba lần trước.

"Không phải cậu ta muốn bọn mình chú ý, để bọn mình xuống đó gặp đấy chứ?"

Bưng Đường nói:

"Nhưng cậu ta có số điện thoại của đội trưởng mà."

Tiểu Ưng thấy có lý, nhưng vẫn có cảm giác không đúng điều gì đó.

Mãi một lúc sau, Lưu Đức Trụ không thấy ai chủ động ra gặp mình, chỉ còn cách chạy ra phía bên ngoài.

Cậu ta đi ra cổng chung cư, nơi đang đỗ hai chiếc taxi.

Cậu ta suy nghĩ chút rồi ngồi vào một

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip