Chương 169: Người đứng phía sau.
Trong mắt bạn bè, Trương Thiên Chân và Hồ Tiểu Ngưu được xếp trong nhóm đầu những người giàu có.
Bởi vì mọi người đã nhìn thấy hai người này nằm trong bệnh viện.
Bên ngoài cửa phòng có bảo vệ chuyên nghiệp, hơn nữa còn có đoàn đội bác sĩ tài giỏi bậc nhất đến điều trị.
Những điều này không phải người giàu bình thường có thể đạt được.
Nhưng một người giàu có như vậy, bị Ương Ương nhìn ba giây, đã phải bất lực rời đi...
Trương Thiên Chân vừa dọn sách vở vừa lẩm bẩm:
"Cứ thích bắt nạt người ta, sao không đi mà bắt nạt Tiểu Ngưu ấy, thấy người ta hiền lành thôi."
Ương Ương nhìn cậu ta nói:
"Thèm ăn đánh đúng không?"
Lập tức, Trương Thiên Chân ngậm miệng lại, ngoan ngoãn đi tới một cái bàn khác.
Bọn họ từ nhỏ đã học chung một trường tư nhân. Con trai lúc ấy ai chả nghịch ngợm: Có đứa dùng bút chì đâm phía sau lưng con gái, có đứa thích nắm đuôi tóc...
Con trai dùng cách này để có được sự chú ý của con gái, khiến đám con gái cảm thấy khó chịu vô cùng.
Nhưng những việc ấy không bao giở xảy ra trên người Ương Ương. Bởi vì làm như vậy với cô gái này, sẽ bị đè xuống đất ăn đòn no.
Cô gái ngồi vào vị trí giữa Khánh Trần và Hồ Tiểu Ngưu. Hồ Tiểu Ngưu nhỏ giọng hỏi:
"Ương Ương, cậu nghe chuyện Vương Vân chưa?"
"Ừ." Ương Ương gật đầu:
"Nhóm các người làm lớn như vậy, không nghe cũng không được. Có điều, không thể trách các người được, ở cùng chỗ với người có vấn đề, xảy ra vấn đề cũng bình thường."
Chuông báo vào học vang lên, Hồ Tiểu Ngưu thở dài không nói thêm gì nữa.
Mà Khánh Trần và Nam Canh Thần hiểu được. Cô gái Ương Ương này chơi cùng nhóm với Hồ Tiểu Ngưu, không những thế địa vị cực cao.
Chỉ có điều, Khánh Trần nghĩ mãi không ra, tại sao cô ấy lại ngồi cạnh mình.
Chẳng lẽ, nhận ra mình rồi sao?
Lúc đầu, ánh mắt cô ấy rõ ràng không để ý đến mình, nhưng lướt qua rồi vậy mà quay lại.
Qua chuyện này, chứng tỏ đối phương chưa hẳn nhận ra mình, nhưng nhất định có sự nghi ngờ nào đó.
Tiết một là tiết anh ngữ. Cô gái Ương Ương này không ngẩng đầu lên dù chỉ một lần, vẫn cắm đầu tô tô vẽ vẽ gì đó, chẳng biết vẽ gì mà chăm chú thế.
Thời điểm tan học, cô gái này bỗng nhiên lén lút đưa cho Khánh Trần một tờ giấy.
Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân chăm chú nhìn đứa bạn của mình. Hai người nhìn thấy hành động ấy bỗng ngây người ra. Chuyện gì thế này? Ương Ương viết giấy cho một người con trai? Họ không nhìn nhầm đấy chứ?
Chuyện này phá vỡ ấn tượng của hai người với cô.
Bọn họ sẽ không ngạc nhiên nếu cô ấy đưa cho Khánh Trần cái khoá cổ hình thập tự.
Nhưng không bao giờ có tưởng tượng được hành động nhỏ như đưa giấy.
Việc này nếu như đăng trên group của bạn học của Hải Thành, nhất định không có người nào tin.
Trương Thiên Chân cũng đưa cho Hồ Tiểu Ngưu một mảnh giấy nhỏ:
"Ương Ương không phải vì bạn học Khánh Trần mà tới đấy chứ?"
Hồ Tiểu Ngưu lắc đầu:
"Tao quan sát từ đó đến giờ, cô ấy cũng không biết Khánh Trần, cũng không biết Khánh Trần học ở đây."
"Có phải nhìn Khách Trần cũng khá đẹp trai? Cho nên cô ấy mới đưa giấy qua."
"Nói đùa gì vậy, Ương Ương không phải cô gái như vậy. Chắc cô ấy có lý do của mình."
Thời điểm hai thiếu gia còn đang bàn bạc, Khánh Trần im lặng nhìn tờ giấy trước mặt: 'Tôi biết cậu nhận ra tôi.'
Hắn suy nghĩ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền