Chương 79: Điệu hổ ly sơn
Giang Tuyết đột nhiên nói:
"Chuẩn bị xuyên việt rồi. Tiểu Trần, tại Thế Giới Bên Trong, cô giúp gì được cho cháu không?"
Thật ra, câu nói này có ý nghĩa, trong tiềm thức cô ấy đã biết Khánh Trần là lữ khách thời gian.
Nhưng điều này không phải quan trọng, bởi vì cái đêm hắn ra tay cứu người đã lộ rất nhiều thứ.
Khánh Trần suy nghĩ rồi trả lời:
"Cô Giang Tuyết, đừng dính quá nhiều tại Thế Giới Bên Trong. Có lẽ, khi mọi người trở về, cháu đã tìm ra cách giải quyết."
Lý Đồng Vân chớp chớp mắt:
"Mọi người đang nói chuyện gì vậy? Con nghe không hiểu."
Khánh Trần quay qua nhìn cô bé, cố gắng nhịn cười. Cho tới tận bây giờ, cô bé mới là người che dấu tốt nhất.
Trừ mình ra, thật sự không một ai biết thân phận lữ khách thời gian của cô bé.
Cùng lúc đó, tại phía bắc Lạc Thành, Huyện Mạnh.
Lộ Viễn dẫn đội đi qua đồi núi gập ghềnh, đường núi nhỏ tới tận trong làng. 7 chiếc xe việt dã đã dính đầy bùn đất.
Trong thôn, có ba người khác nhau gọi điện báo án, nói trong thôn xuất hiện 5 người lạ, đeo từng chiếc balo lớn vào trong núi. Trên người bọn chúng còn có máy móc được thay thế, có người là chân, có người là tay.
Trong lúc báo an, bọn họ không hề nói đây là những tên tội phạm nguy hiểm, chỉ đưa ra nghi ngờ của bản thân.
Một người báo án có làn da ngăm đen, trên mặt tràn đầy vết nhăn, nhìn qua là biết một nông dân điển hình.
Lộ Viễn hỏi:
"Ngài nhìn thấy bọn chúng lúc nào?"
Trong căn phòng cấp bốn đơn sơ, ánh mắt ông cụ có vẻ hoảng hốt trả lời:
"Buổi chiều, khoảng 3, 4 giờ, tôi vừa nhìn thấy bọn chúng lập tức đi báo án ngay."
Lộ Viễn cảm giác được có điều không đúng, vội hỏi:
"Bọn chúng mặc quần áo thế nào?"
"Giống như mọi người trong thành phố hay mặc ấy, là quần áo thể thao, gọi là gì nhỉ? Đúng rồi, áo jacket."
Ông cụ trả lời.
"Có con gái sao?"
Lộ Viễn nghiêm túc hẳn lên.
Ông lão ngạc nhiên chút rồi trả lời:
"Hình như có. . ."
"Bọn chúng mặc áo jacket màu gì? Trong mười giây phải trả lời tôi."
Ông cụ ấp a ấp úng, muốn nói nhưng không nói nổi.
"Ông nhận bao nhiêu tiền để báo án giả?"
Lỗ Viễn tức giận đứng dậy:
"Ông có biết vì hành động báo án giả này mà hại chết bao nhiêu người không?"
Chẳng cần hỏi thêm điều gì, bởi vì người chân chính báo án sẽ không làm như vậy.
Nếu như Lộ Viễn không sỡ hữu khả năng phán đoán, cũng không thể gia nhập Côn Luân.
Anh ta quay người bước ra khỏi căn phòng này. Một thành viên Côn Luân hỏi:
"Người đó nói sao đội trưởng? Tôi thấy có điểm kỳ lạ nên điều tra, vợ ông ấy nói tự nhiên hôm qua chồng cầm về một sấp tiền mới tinh về nhà."
"Điệu hổ ly sơn."
Lộ Viễn im lặng đứng bên ngoài suy nghĩ. Kế điệu hổ ly sơn này có ý nghĩa gì đây? Bên trong nội thành có 6 thành viên Côn Luân thay phiên nhau trực ban. Dù cho mình không có ở đó, một khi đối phương hành động, cũng khó lòng mà thoát đi dễ dàng.
Không đúng!
Lộ Viễn bỗng nhiên ngẩng đầu lên, núi Lão Quân!
Đối phương tính toán đủ mọi cách dẫn mình tới nơi hoang vu hẻo lánh này, để mình không có khả năng đến núi Lão Quân tiếp viện kịp thời.
Từ nơi này về nội thành mất chứng 4 tiếng, từ nội thành đến núi Lão Quân mất 3 tiếng.
Đám tội phạm này suy tính mọi việc, chỉ vì muốn đạt được 7 tiếng thảnh thơi này.
Cho nên, trong kế hoạch của
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền