Chương 80: Có nội gián
Hai từ nội gián này với một học sinh là quá xa vời. Đến cả Lưu Đức Trụ cũng không tin nổi.
Khánh Trần kéo một cái ghế ngồi trước mặt cậu ta:
"Những lời tôi nói tiếp đây, hi vọng cậu ghi tạc từng câu từng chữ vào đầu. Bởi vì chuyện này liên quan đến mạng sống của cậu."
"Hiện tại, báo cho cậu một tin mừng. 5 tên tội phạm truy nã còn lại, đang quanh quẩn bên ngoài Home Stay Vân Thượng. Bọn chúng trang bị đầy đủ súng ống, xem ra ý định khống chế tất cả mọi người bên trong đó. Bọn chúng đã quan sát từ phía xa nên chưa xác định được vị trí cụ thể của cậu."
Lưu Đức Trụ sợ hãi. Trước đó một giây, cậu ta còn suy nghĩ cách trả lời Khánh Trần, sau đó từ từ thăm dò xem Khánh Trần có biết cậu ta giấu mất một thỏi vàng không?
Nhưng hiện tại, cậu ta lại phát hiện ra, không biết tính mạng của mình có còn được đảm bảo hay không?
Lưu Đức Trụ bật người dậy, nước mắt không tự chủ được đã xuất hiện:
"Ông chủ, có phải người của ngài ở cạnh đó hay không? Ngài mau nói bọn họ cứu tôi đi. Đám người Côn Luân từng nói, bọn kia rất đáng sợ."
Khánh Trần chán ghét nhìn cậu ta:
"Bình tĩnh, ít ra cậu cũng có thể sống thêm hai ngày. Với lại, bọn chúng có bắt được cậu cũng để lợi dụng thân phận của cậu tại Thế Giới Bên Trong, sẽ không giết người đâu mà sợ."
Lưu Đức Trụ nói:
"Vậy cũng không được, bị bắt được bọn chúng sẽ biến tôi thành con vật trở hàng. Thêm nữa, đám người Côn Luân nói, nếu người bình thường không có giá trị lợi dụng, bọn chúng sẽ giết người diệt khẩu. Chỗ tôi còn có hơn bốn mươi bạn học, là hơn bốn mươi mạng người nữa đấy."
Khánh Trần ngạc nhiên, giết người bình thường giệt khẩu?
Chết tiệt.
Nam Canh Thần gặp nguy hiểm.
Những tên tội phạm bị truy nã kia không biết Nam Canh Thần cũng là lữ khách thời gian.
Khánh Trần suy nghĩ một lúc rồi nói:
"Sau khi trở về, tôi cần cậu làm hai chuyện."
"Ông chủ, ngài nói đi."
Lưu Đức Trụ ngồi nghiêm túc lắng nghe.
Khánh Trần nói:
"Chuyện thứ nhất, cậu cần phải làm đầu tiên là lập tức để các bạn học mỗi người một phía chạy trốn, chỉ còn cách này mới không bị đám tội phạm dần dần vây vào thế bắt ba ba trong rọ. Một điều nữa, là đừng nên gặp phải khó khăn mà cách nào cũng thử là tìm kiếm du khách khác xin hỗ trợ, bởi vì đám tội phạm này có súng. Mục tiêu của bọn chúng là những lữ khách thời gian, không phải người bình thường."
Lưu Đức Trụ lo lắng:
"Ông chủ, chạy trốn được không?"
Khánh Trần nói:
"Cậu chỉ có thể đánh cược bọn chúng chưa hoàn toàn chắn hết lối ra, trừ cách đó ra không còn cách nào khác."
Lưu Đức Trụ tập trung nhớ thật kỹ chuyện thứ nhất cần làm.
Khánh Trần nói tiếp:
"Chuyện thứ hai, nếu các người không thể chạy trốn, điều này dẫn đến bị gom lại giam giữ cùng một chỗ. Khi đó tôi cần cậu dùng hết khả năng của mình, hỏi xem trong nhóm học sinh chuyển trường từ Hải Thành, cái đêm họ bị bắt đó, có ai bị nhốt ở một nơi tách biệt so với những người còn lại hay không? Còn nữa, trong hai ngày tiếp theo, cậu phải ngồi nhớ lại xem, có ai trong buổi tiệc đang diễn ra mà rời đi, hoặc lúc nào cũng cầm theo điện thoại nhắn tin hay không?"
Lưu Đức Trụ suy nghĩ:
"Ý ngài là nội gián khả năng trong nhóm đó?"
"Mặc dù tôi cảm thấy điều này không hợp lẽ thường, nhưng có khả năng nhất."
Khánh Trần trả lời.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền