ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ác Mộng Kinh Tập

Chương 53. Quy định

Chương 53: Quy định

Sau khi rời khỏi khu ký túc xá, cả nhóm Dư Văn bắt đầu di chuyển về phía Nam khuôn viên trường.

Trương Nhân Nhân bám theo ở cuối hàng, không xa cũng không gần.

Nơi đó tương đối vắng vẻ. Ngoại trừ một vài cô gái đang tập thể dục buổi sáng, cả bọn không gặp ai khác dọc đường.

Ánh mắt của các nữ sinh viên cũng rất kỳ lạ. Họ trực tiếp phớt lờ Dư Văn và Trương Nhân Nhân, chỉ nhìn chằm chằm vào Chu Thái Phúc đang đi giữa nhóm.

Cũng khiến anh ta cảm thấy vô cùng lo lắng.

"Bọn họ... Bọn họ muốn làm gì tôi thế này?"

Chu Thái Phúc che lại lớp áo đơn độc trên người, tái mét cả mặt.

May mắn thay, các nữ sinh viên kia cũng chỉ quan sát từ xa, không hề gây ra bất cứ hành vi xấu xa nào.

Thế giới này quá đáng sợ. Chu Thái Phúc âm thầm nuốt nước miếng.

Nếu bị lạc đàn, vậy đừng nên tưởng tượng đến hậu quả.

Cuối cùng, đã đi xong quãng đường này.

Cả bọn dừng chân lại.

Trước mặt là một khoảnh sân tennis với hàng rào cao chừng vài mét, rỉ sét loang lổ.

Mảnh sân không một bóng người.

Khi ánh ban mai lan toả, có từng lớp bụi mịn đang lơ lửng giữa không khí.

Mùi ẩm mốc tràn ngập cả khoang mũi.

Như thể trời vừa mưa đêm qua.

Mặt bằng của mảnh sân tennis này là một lớp bê-tông cũ kỹ; phần nền vẫn còn dấu sơn trắng, nhưng rất mờ nhạt.

Lưới chia sân đã bị tháo mất từ lâu, nay chỉ còn những chiếc cọc trơ trụi.

Bên cạnh hàng rào là các dãy ghế trông như bậc tam cấp.

Dưới nắng và gió, chúng bị khô nứt, bong tróc sần sùi.

Rõ ràng, khu sân tennis này đã bị bỏ hoang từ lâu.

Chu Thái Phúc nhìn Dư Văn, người đã dẫn bọn họ đến đây, với cảm giác bối rối đầy khó hiểu hiện rõ nơi đáy mắt.

Dường như Trương Nhân Nhân cũng muốn nói gì đó, nhưng sau khi nhận ra Dư Văn đã rẽ vào một ngã ba gần đó thì vẻ mặt của cô ta bỗng chốc kỳ lạ dần.

Đó thậm chí không phải là một con đường, mà chỉ là một dạng đường mòn được đắp tạm bợ từ mớ cát vụn.

Chỉ có một người đi vừa.

Một lúc sau, ba người ngẩng đầu lên. Trước mặt họ là một tòa nhà gần như giống hệt khu kiến trúc ký túc xá mà cả bọn đang ở.

Nhìn chằm chằm nơi này, Chu Thái Phúc vô thức nuốt ực một cái

Khác với khu ký túc xá mà cả đám đang tá túc, nơi này không bị bỏ hoang.

Từ cửa sổ của một số căn phòng, mọi người trông thấy một vài chậu hoa cỏ được trồng trong lớp bùn đỏ; bên cạnh đó, còn có những dãy phơi quần áo và thậm chí là các vật phẩm gia dụng, ví dụ như chậu rửa mặt...

Vẫn có người sống ở đây. ...

Cốc cốc cốc...

Cấu trúc của tòa nhà giống hệt như khu ký túc xá kia. Dư Văn dễ dàng tìm ra căn phòng mục tiêu mà mình cần đến. Cô vội vàng gõ cửa.

Âm thanh rất khô khốc, cũng chính là hương vị độc đáo của thời đại đó.

Cót két...

Bản lề cũ kỹ vọng ra tiếng ma sát chói tai, giống như một lão già sắp gần đất xa trời.

Cảnh tượng này tương phản rõ rệt với khuôn mặt trẻ trung xuất hiện từ sau cánh cửa.

Vừa gặp bọn họ, cô gái nhất thời hoảng sợ,

"Là các người à?"

Dư Văn mỉm cười, nói:

"Cô giáo Phùng, xin lỗi vì đã làm phiền cô."

Đó chính là người phụ nữ phụ trách buổi diễn tập.

Do dự một lát, người phụ nữ kia vẫn đứng chặn cửa, không hề nhúc nhích, tựa như đang cân nhắc xem có nên cho bọn họ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip