Chương 54: Đêm mưa
"Hôm đó trời mưa."
Người phụ nữ bảo:
"Trời mưa rất to, còn tôi cũng che ô nhưng nửa người ướt sũng."
"Nhưng khi tôi xếp ô vào và vọt đến cổng chính khu C thì mới phát hiện là cánh cổng ấy đã bị khóa bằng hai sợi dây xích sắt rất dày."
Nghe đến đây, Chu Thái Phúc tái mặt, sau đó bèn quay đầu thủ thỉ gì đó với Dư Văn. Tuy nhiên, Dư Văn chẳng thèm nhìn anh ta lấy một lần.
"Lúc đó, tôi rất lo lắng, vì mình mới đến đây và không có bạn bè thân quen nào, thế nên cảm thấy rất ngại nếu đi gặp các đồng nghiệp khác để hỏi ngủ nhờ qua đêm.
Có lẽ vì không muốn bỏ cuộc, tôi vô thức bước tới đẩy nhẹ cánh cửa, còn trong lòng thì cầu may là có khi bên nhân viên bảo vệ sơ ý, quên bóp ổ khóa lại..."
Vừa nói xong, ngay khoảnh khắc tiếp theo, sắc mặt của người phụ nữ này đột nhiên biến đổi hẳn.
Dư Văn ngừng viết, nhìn cô ta một cách vô cảm, sau đó bình tĩnh nói:
"Xem ra, đã có biến cố thực sự xảy ra rồi."
Một lúc sau, cô giáo Phùng gật đầu:
"Đúng vậy! Cả hai ổ khóa đều mở, dường như do có người cố ý treo lên tại đó."
Nhưng khi ấy, trong đầu tôi chỉ nghĩ chăm chăm đến việc lấy được chìa khóa phòng mình mà không phải làm phiền đến người khác. Thế nên, tôi đâu có băn khoăn đến những vấn đề khác, chỉ vội vàng chạy đến văn phòng mà thôi."
"Văn phòng ở tầng mấy?
" Dư Văn ngẩng đầu.
"
Tầng 3.
" Người phụ nữ này nói thêm"
"Phòng 304."
Dư Văn cầm bút ghi vào sổ tay.
Đây có thể là một thông tin rất quan trọng.
"Khi đó, cả tòa nhà rất yên tĩnh. Tất cả các phòng học đều tối om, chỉ có một vài ngọn đèn thoát hiểm còn thắp sáng lờ mờ ở sâu trong hành lang, vô cùng rợn tóc gáy."
Chu Thái Phúc rất nghiêm túc lắng nghe. Anh ta đã đặt mình vào đêm mưa đó, thế nên khi cô giáo Phùng đề cập đến một số vấn đề quỷ dị kia, anh ta cũng trở nên căng thẳng hơn.
"Không còn cách nào khác, tôi đành bật đèn pin trong điện thoại di động lên, sau đó chạy một mạch lên thẳng tầng ba, đến trước cửa văn phòng. Sau khi mở cửa, tôi quay người, khóa kín cửa lại. Không rõ tại sao tôi lại làm thế nữa. Nếu phải giải thích cho hành vi này, tôi nghĩ đó là trực giác."
Trương Nhân Nhân, người vẫn luôn giữ im lặng từ ban đầu, đột nhiên nói:
"Cô đã phát hiện ra chuyện gì?"
"Tôi... tôi không biết."
Người phụ nữ này lắc đầu,
"Cho đến bây giờ, tôi cũng không biết rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra nữa. Nhưng dù thế nào, tôi vẫn cảm thấy có gì đó không ổn. Âm thanh đó... Âm thanh đó..."
Dư Văn dừng bút, cuối cùng cũng phải thay đổi sắc mặt khi nhìn về phía người phụ nữ này.
"Âm thanh?" Chu Thái Phúc chen vào giữa Dư Văn và Trương Nhân Nhân, yếu ớt hỏi,
"Âm... Âm thanh gì thế?"
"Là tiếng bước chân."
Cô giáo Phùng quay đầu nhìn Chu Thái Phúc, đáp:
"Tiếng bước chân của tôi lúc chạy đến. Vì ban đêm vô cùng yên tĩnh, thế nên tiếng bước chân vang vọng rất rõ rệt trong hành lang trống rỗng kia. Thế nhưng mà..."
Cô ta đột nhiên tái mặt:
"Nhưng tiếng bước chân không đúng!"
"Đó chắc chắn không phải là tiếng bước chân của mỗi một mình tôi!"
Người phụ nữ lạc giọng hẳn đi.
"Ý của cô là, có người theo dõi cô ư?"
Dư Văn cau mày.
Cô giáo Phùng lắc đầu:
"Tôi không biết. Tôi không nhìn thấy ai cả."
"Vậy làm thế nào mà cô biết tiếng bước chân kia
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền