Chương 55: Giày cao gót
"Đáng sợ hơn chính là... nữ nhân kia đi một đôi giày cao gót màu đỏ!"
Nghe đến đây, sắc mặt của Dư Văn và Trương Nhân Nhân đều thay đổi.
Bọn họ nghĩ ngay đến điều mà nữ nhân vừa nhắc tới, tiếng giày cao gót ẩn hiện trong tiếng bước chân.
Chẳng lẽ...
Không cho bọn họ có thời gian tiếp tục suy nghĩ, nữ nhân khàn giọng nói:
"Cũng từ đó, tôi bắt đầu nghi ngờ thân phận của những người này."
"Mặc dù tôi mới tới trường học không lâu, nhưng mấy người bên chỗ bảo vệ tôi cũng có tiếp xúc mấy lần, trong ấn tượng của tôi, chưa bao giờ gặp qua những người này."
"Hơn nữa người của bộ phận bảo vệ trong thời gian làm việc, không được phép đi giày cao gót."
"Tôi cố ý lề mề một hồi, nói muốn tìm ít đồ, bọn họ đứng ở ngoài cửa đợi tôi, nhưng rất nhanh nam nhân dẫn đầu, chính là tên đầu trọc hung ác kia."
Nữ nhân nhấn mạnh.
"Thái độ của anh ta càng ngày càng tệ, sắc mặt u ám như sắp vắt ra nước, mặc dù tôi đang sợ chết đi được, nhưng vẫn kiên quyết khẳng định, chưa tìm thấy đồ thì tuyệt đối sẽ không đi."
"Bọn họ từ đầu đến cuối đều đứng ở ngoài cửa, không hề đi vào văn phòng, phải không?"
Dư Văn hỏi.
Nữ nhân gật đầu, trên mặt cũng lộ ra vẻ khó hiểu:
"Đúng vậy, tôi vẫn luôn nghĩ không ra, rõ ràng là cửa đang mở, nhưng bọn họ không vào, chỉ ở bên ngoài đợi tôi."
"Sau đó thì sao?"
Trương Nhân Nhân không nhịn được hỏi:
"Cô đã thoát thân như thế nào?"
"Lúc đó khi tôi ý thức được việc bọn họ tạm thời sẽ không xông vào, mới bình tĩnh lại được một chút, sau đó lấy cớ đến văn phòng chủ nhiệm lấy tài liệu, nhưng thực ra là muốn trốn vào bên trong."
Nói đến đây, nữ nhân giải thích:
"Lúc đó, văn phòng của chúng tôi là một gian rất lớn, tất cả các giáo viên cùng khoa đều làm việc ở đây, trong đó có một phòng duy nhất được đặc biệt ngăn ra ở phía trong cùng, được sử dụng làm văn phòng của chủ nhiệm khoa."
"Tôi không cách nào để ý phản ứng của bọn họ, tóm lại là đã hạ quyết tâm, đến văn phòng của chủ nhiệm khoa, dùng điện thoại của chị ấy, để gọi cho các giáo viên khác cứu giúp."
"Trên cánh cửa đó có một tấm gương lớn, treo lên để cho giáo viên chỉnh lí quần áo đầu tóc."
"Ngay khi tôi mở cửa ra một nửa, góc gương vừa vặn có thể phản chiếu vị trí của cánh cửa, tôi vô thức liếc nhìn nó..."
Nói đến đây thì nữ nhân không nói nữa, Dư Văn chú ý tới hai mắt của cô ta chậm rãi mở to, trong con ngươi tràn đầy vẻ kinh hãi.
Chu Thái Phúc sợ đến suýt nữa khóc thành tiếng, ôm chặt bả vai nói:
"Cô này đừng có nói lấp lửng như vậy, rốt cuộc cô nhìn thấy cái gì."
"Trước cửa có... bốn người đang đứng."
Nữ nhân thở hổn hển, trong không gian nhỏ hẹp, như lắp đặt một ống bễ cũ nát.
Trương Nhân Nhân đột nhiên cau mày.
Điều này không khớp với suy đoán của cô ta.
Dư Văn cũng dừng bút trong tay, khó hiểu nhìn nữ nhân trước mặt.
Rất lâu sau ——
"Bọn họ đều không có quai hàm."
Nữ nhân ngẩng đầu gằn từng chữ nói. ...
"Bác sĩ." Tên mập vừa húp cháo kê, vừa vô cùng hào hứng nói với Giang Thành:
"Anh thật lợi hại! Làm sao anh biết hai tên 405 kia sẽ lẳng lặng lau dấu tay máu đi?"
Giang Thành nhồm nhoàm một hồi, cuối cùng chậm rãi nhổ ra một cái xương cá, cá chiên hôm qua rất ngon, hôm nay tâm tình rất tốt nên hắn lại gọi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền