Chương 67: Chiếc gương
"Nơi này..." La Nhất cẩn thận bước vào trung tâm thiết bị. Anh ta và Chân Kiến Nhân nối đuôi nhau, cùng vểnh tai lên, lắng nghe âm thanh từ xung quanh.
Bên trong lớn hơn so với dự đoán; tuy cấu trúc trông có vẻ đơn giản khi nhìn từ bên ngoài, nhưng khi bước vào và rẽ tới rẽ lui một vài vị trí, cảm giác sắp lạc đường sẽ dần xuất hiện.
Những bức tường gạch đan chéo cao hơn 4 mét, như có thể xẻ đôi bầu trời.
Chân Kiến Nhân không khỏi ngưỡng mộ Giang Thành. Hắn lại có thể lẻn vào một nơi như thế này, không chỉ gặp phải lệ quỷ, mà còn có thể trốn thoát thành công.
Hiện tại, đối với Chân Kiến Nhân thì muốn tìm được đường vào sâu bên trong cũng đã là một vấn đề khó khăn rồi.
Điều duy nhất khiến anh ta cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút chính là, bên cạnh mình vẫn còn một người khác đồng hành cùng.
Hầu hết mọi thời điểm, quỷ chỉ có thể giết một người/lần.
Nói cách khác, ngay cả khi quỷ hồn muốn tấn công hai người bọn họ, một trong hai vẫn có thể sống sót.
Chân Kiến Nhân nghĩ rằng, anh ta sẽ là người đảm trách danh ngạch sống sót ấy.
Vì lý do rất đơn giản.
Anh ta thông minh hơn La Nhất và cũng có thể lực tốt hơn.
Không những thế... Tên thật của La Nhất đã bị chính anh ta vạch trần rồi - chính là cái tên La Triển Phi kia.
Con quỷ trong nhiệm vụ này rất đặc biệt.
Chân Kiến Nhân cảm giác rằng, cô ta sẽ không phớt lờ chi tiết này.
Nhìn từ phòng này sang phòng khác, đa phần bên trong phòng đều chứa một vài bộ bàn ghế cũ, hoặc mấy quả bóng rổ, bóng đá quá hạn sử dụng.
Có vẻ như mớ đồ cũ này đã bị bỏ lại đây trong suốt một thời gian rất lâu, dẫn đến việc tích tụ lại một lớp bụi dày trên bề mặt.
Đúng lúc này...
Cách đó không xa, có tiếng bước chân "sột soạt" vang lên.
Tiếng bước chân ấy khác hẳn tiếng bước chân của người thường. Có thể nghe ra được, người đi tới có lẽ phải đang chống lấy một cây nạng rất nặng nề để di chuyển.
Thỉnh thoảng, đế nạng đập xuống đất, âm lên tiếp "cốp" vang giòn.
Ngay lúc này, âm thanh kia không khác gì một tiếng chuông đòi mạng.
Đó là một ông lão!
Chân Kiến Nhân thầm giật mình.
Thân phận của ông lão kia vẫn chưa rõ ràng. Chân Kiến Nhân quyết định không nên vội vàng tiếp xúc với ông ấy. Anh ta quay đầu lại, tìm La Nhất, để rồi nhận ra sau lưng mình chẳng có ai.
La Nhất... đã biến mất.
Nhưng chẳng còn phương pháp nào tốt hơn ở ngay thời điểm hiện tại, Chân Kiến Nhân đành phải bước nhanh hơn, muốn tìm một căn phòng bất kỳ để tạm lẩn trốn.
Sau khi liên tiếp đẩy mở cửa một vài căn phòng, anh ta nhận ra tất cả các cánh cửa đều bị khóa lại, cùng lắm chỉ có thể đẩy hé ra một kẽ hở nhỏ mà thôi.
Tiếng bước chân kia càng lúc càng gần, Chân Kiến Nhân càng hoảng sợ.
Khu vực mà anh ta đang di chuyển lại là ngõ cụt, trong khi tường gạch xung quanh quá cao, khó mà trèo qua nổi.
Càng chết tiệt hơn, đã không đủ thời gian nữa rồi.
Chân Kiến Nhân thầm chửi rủa thằng ngu La Nhất, chẳng biết nó đã đi lạc nơi đâu.
Ngay khi sắp tuyệt vọng, lỗ tai của anh ta chợt run nhẹ. Trong thoáng chốc, anh ta nghe thấy một âm thanh cọ xát rất quỷ dị.
Két...
Nhìn về phía phát ra âm thanh, anh ta trông thấy một cánh cửa cũ cách đó không xa đột nhiên hé mở ra một khe hổng nhỏ.
Chính là ở cuối
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền