Chương 68: Cộng sự
"Rầm rầm rầm."
Trong hành lang trống rỗng vang vọng tiếng bước chân gấp gáp hỗn loạn, một nam một nữ dọc theo lối đi an toàn bên phải đi lên tầng, ánh mắt không tự chủ nhìn ngó xung quanh.
"Chắc chắn là chỗ này không?"
Bộ dạng cầu kì bóng loáng đã không còn nữa, hiện tại giọng nói của Chu Thái Phúc âm trầm khàn khàn, ánh mắt sắc bén như dao.
Đi bên cạnh đương nhiên là cộng sự của anh ta - Dư Văn.
Đồng thời... hai người cũng là người yêu.
Không giống với nơi hẹn hò tiệc rượu phòng hoa mà nam nữ thời nay đã quen, hai người gặp nhau và yêu nhau trong bùn lầy của rừng nhiệt đới Đông Nam Á.
Nơi đó mưa bom bão đạn, kiến rắn ở khắp mọi nơi.
Những con giòi trắng đục chui ra từ hốc mắt người chết rơi xuống bùn, cuộn tròn làm vấy bẩn cơ thể mập mạp.
Cả hai đều là lính đánh thuê.
Ai trả tiền nhiều hơn, thì bán mạng cho kẻ đó.
Bất luận là quân đội chính phủ, hay quân nổi dậy, hoặc là lãnh chúa lớn nhỏ, thủ lĩnh tôn giáo, thủ lĩnh bộ lạc... thì tất cả đều là chủ thuê của bọn họ, và cũng là mục tiêu.
Trong hang động chống bom giống như một vũng lầy, thấp, ẩm ướt và hôi hám, hai người đã hẹn ước kiếm đủ 2 triệu tệ sẽ dừng lại, sau đó trở về quê hương, mở một siêu thị vừa phải.
Sống một cuộc sống yên bình ổn định.
Nhưng...
2 triệu, 3 triệu, 4 triệu...
Khi khả năng và sự phối hợp càng trở nên thành thạo hơn, bọn họ đã nổi tiếng trong ngành này.
Những chủ thuê đều thích những người như vậy.
Bọn họ thầm lặng, máu lạnh nhưng hiệu quả cao, dù là những người lính đã hạ vũ khí, hay những người già và trẻ em bị cưỡng bức, đều không để lại một ai sống sót.
Thi thể bị đẩy vào vũng lầy thối rữa, máu tươi đầm đìa trong rừng rậm.
Chỉ chờ một cơn mưa lớn.
Mưa lớn sẽ gột rửa mọi dấu vết, kể cả tội lỗi.
Điều này cũng giải quyết được nỗi lo cho chủ thuê.
Dần dần, hai người đều đã quên đi hẹn ước trước đó, bọn họ nở rộ trong chém giết, khói của súng đạn bắn ra trong đêm vẽ nên một đường đẹp mắt...
Mạng sống con người như cây cỏ.
Chỉ khi đó, hai người mới có thể hoàn toàn yên tĩnh.
Dưới gốc cây đại thụ mấy người ôm không xuể, hai người dựa vào nhau, trong không khí ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc và mùi thuốc súng còn chưa tan.
Khắp nơi đều có thể nhìn thấy xác người dính đầy mảnh đạn, máu nhỏ xuống đầu lá như mưa tí ta tí tách...
Gần đường chân trời, tàn dương như máu.
Mãi đến thời khắc này, bọn họ mới hiểu rằng.
Hóa ra...
Thứ bọn họ muốn không chỉ là tiền, mà là sự thỏa mãn nhất thời do sự điên cuồng tột độ này mang lại.
Nhưng... lòng người như thung lũng.
Như này còn xa mới đủ.
Cho đến khi bọn họ trong giấc ngủ, đẩy một cánh cửa lạ lẫm ra.
"Em chắc chắn phòng hồ sơ ở đây?"
Chu Thái Phúc cau mày hỏi lần thứ hai.
Nghề nghiệp lính đánh thuê đã mang lại cho anh ta ý thức cảm nhận mạnh mẽ, cũng khiến tính cách của anh ta trở nên cố chấp hơn.
"Chắc là không sai."
Dư Văn đánh mắt nhìn xung quanh, những cánh cửa quanh đó đều đã bị khóa, đúng là không giống như có người thường xuyên đến đây, cô tiếp tục nói như thể xác nhận:
"Em đã hỏi qua Phùng Lan, phải dùng rất nhiều lời hoa mỹ, cô ta mới nói với em."
Chu Thái Phúc nghiêng đầu hỏi:
"Phùng Lan liệu có vấn đề gì không?"
Dư Văn suy nghĩ một chút,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền