Chương 72: Biến mất
Dư Văn nhướng mày, dừng chân lại, nhìn chằm chằm Phùng Lan hỏi:
"Cô nói gì cơ?"
Bị Dư Văn dùng ánh mắt này nhìn chằm chằm, Phùng Lan đột nhiên trở nên mất tự nhiên, cô theo bản năng cảm thấy là bởi vì lời nói vừa rồi của mình đã khiến Dư Văn không vui.
Sợ bị hiểu lầm, cô vội vàng xua tay, dùng ngữ khí ngượng ngùng đáp:
"Không có gì đâu, cô Dư, chúng ta... chúng ta nên nhanh lên đi, trời tối sẽ rất phiền phức."
Có lẽ bởi vì là ban ngày nên trong toàn bộ tòa C đều không bật đèn, việc này cũng khiến Phùng Lan dẫn đường bị vấp phải cầu thang trong bóng tối.
Nếu không phải Dư Văn nhanh mắt nhanh tay đỡ lấy, chỉ sợ sẽ rất khó coi.
"Cám... cám ơn, cô Dư."
Phùng Lan bám lấy cánh tay Dư Văn, trên mặt hiện lên một tia ngượng ngùng không thể nhận ra, ngón tay đang nắm cánh tay Dư Văn hơi siết chặt.
"Cẩn thận." Dư Văn nhắc nhở.
"Ừm."
Chu Thái Phúc bị cuộc nói chuyện vô nghĩa giữa hai người làm cho khó chịu. Sau khi đến đây, dường như anh ta bị ảnh hưởng bởi thứ gì đó, trong lòng càng thêm lo lắng, tính tình cũng trở nên cáu kỉnh.
Anh lấy con dao găm từ trong túi ra, nhét vào ống tay áo, ấn xuống dưới cổ tay.
Hai mắt thỉnh thoảng quan sát xung quanh, sẵn sàng đối phó với tình huống khẩn cấp bất cứ lúc nào.
Bọn họ đã đến tầng 4 của tòa C.
Phòng học nhạc là ở tầng này.
Để đảm bảo an toàn, Dư Văn đã chọn một con đường tương đối an toàn để đi lên tầng.
Điều này cũng khiến bọn họ dọc theo hành lang rẽ sang hai góc, đi bộ một lúc lâu mới đến địa điểm của phòng học nhạc.
Hành lang trước mắt vô hình cho tất cả mọi người một loại ảo giác, như thể kéo dài vô tận, tại điểm cuối đen tối như bị một tầng sương mù màu xám ngăn cách.
Mà bọn họ... đang từng bước đi vào màn sương.
"Xin, xin lỗi."
Phùng Lan nhỏ tiếng xin lỗi, cô nhìn nhà vệ sinh bên cạnh, trên mặt lộ ra vẻ khó coi.
Sắc mặt Chu Thái Phúc còn khó coi hơn so với Phùng Lan:
"Chúng ta đến phòng học nhạc, tìm ống kính rồi đi."
Anh ta hạ giọng:
"Rất nhanh có thể rời khỏi đây, sau đó..."
Phùng Lan ôm bụng, sắc mặt càng ngày càng khó coi:
"Anh Chu, phiền hai người chờ tôi một chút."
Cô vừa nói xong liền chạy vào nhà vệ sinh, để Chu Thái Phúc và Dư Văn ở bên ngoài.
Đến đây đi vệ sinh... khiến bọn họ bất giác nghĩ đến Long Đào.
Đôi mắt chết cũng không nhắm được và quai hàm bị mất.
Chu Thái Phúc trầm giọng hỏi:
"Làm sao bây giờ?"
Trong một môi trường cực kỳ yên tĩnh thường dễ suy nghĩ lung tung, đặc biệt là những chuyện đó lại xảy ra ở đây, cảm xúc tên gọi là bất an cứ thế lên men, không ngừng ăn mòn tâm trí hai người.
Dư Văn nhìn chằm chằm vào bóng tối xung quanh, quay lại và nói:
"Vào trước đi."
Hai người lần lượt người trước kẻ sau bước vào nhà vệ sinh nữ.
Nhà vệ sinh này không phải là nơi Long Đào chết, mà là nơi giao nhau của hai hành lang, vị trí không tệ, cơ sở vật chất bên trong cũng tốt hơn.
Mặt trước bồn rửa tay sạch sẽ gọn gàng, trong góc còn sót lại nửa lọ nước rửa tay, bên mép ném một sợi dây da màu đen, không có gì đặc biệt, nhưng lại tương phản mạnh mẽ với bồn rửa trắng tinh.
Dư Văn đoán có lẽ là của nữ sinh nào đã sơ ý để quên lại đây.
Ngẩng đầu nhìn lên, có một tấm gương lớn treo trên tường.
Viền
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền