ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ác Mộng Kinh Tập

Chương 73. Kỳ quái

Chương 73: Kỳ quái

"Hoá ra là vậy."

Trong lòng Phùng Lan cứ như nai con chạy loạn, khiến hai má đỏ bừng. Tuy nhiên, cô vẫn siết chặt ngón tay, giả vờ bình tĩnh nói:

"Cám ơn cô Dư."

Chu Thái Phúc nhìn Phùng Lan - người đã phớt lờ mình ngay khi mới gặp mặt - rồi thầm cảm thấy khó chịu.

Dư Văn cũng không thích bầu không khí hiện tại. Nơi đây rất kỳ quái, cả con người lẫn hoàn cảnh. Cô đúng lúc đổi chủ đề, quay người thúc giục:

"Chúng ta đi nhanh lên, cô Phùng."

"Ừ."

Nhưng vào khoảnh khắc đi ngang qua Phùng Lan, Dư Văn lập tức tiến nhanh vài bước, đứng ngay gian phòng mà Phùng Lan từng vào trước đó.

Lúc này, cửa đã được mở ra, có thể nhìn rõ cảnh tượng bên trong.

Sau vài giây, khuôn mặt căng thẳng ban đầu của cô dần dần bình tĩnh trở lại. Cuối cùng, cô cũng hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Trên thành bồn cầu trắng tinh có hai dấu giày, một bên trái và một bên phải. Vừa rồi, Phùng Lan đã giẫm lên thành bồn cầu mà ngồi, nên cô cúi xuống nhìn nhưng chẳng thấy đôi chân nào cả.

"Cô Dư?" Phùng Lan sắp sửa ra tới ngoài, sau đó bèn phát hiện Dư Văn không đi theo sau, thế là quay đầu lại, để rồi trông thấy Dư Văn đang đứng trước buồng phòng vệ sinh.

"À..." Dư Văn lập tức phản ứng lại, thong thả bước ra ngoài.

"Cô đang nhìn cái gì vậy?"

"Vừa rồi hình như tôi trông thấy một con chuột,"

Dư Văn dày mặt trả lời qua loa, còn cố ý giả vờ sợ hãi, vỗ ngực nói:

"Tôi đặc biệt sợ những thứ đó, nên nhất thời không phản ứng kịp."

Không rõ là do các NPC trong nhiệm vụ bị ép buộc phải ngu muội, hay bản thân Phùng Lan có chỉ số IQ đáng lo ngại, cô ta lại thực sự tin tưởng lời giải thích đầy sơ hở này.

Chu Thái Phúc không khỏi thầm thở dài, giá mà các NPC trong mấy nhiệm vụ sau này đều dễ bị lừa như vậy.

Vừa định bước ra khỏi cửa, Phùng Lan như chợt nhớ ra điều gì đó, thế là chạy đến bồn rửa tay, mở vòi nước, làm ướt tay, lại xịt thêm một ít nước rửa tay.

Nhìn chằm chằm vào bóng lưng của cô ấy, Dư Văn và Chu Thái Phúc thầm cảm thấy hơi may mắn. NPC này có thể được coi là một trợ lực bên lề rất hiếm có. Ít nhất, hai người bọn họ đã có thế mạnh hơn bọn người ở căn phòng 404 và 405.

Bên cạnh đó...

Dư Văn và Chu Thái Phúc đồng thời nhớ đến khuôn mặt của Giang Thành và những gì mà hắn nói.

Cánh tay quái quỷ gì mà to gấp đôi tay tôi, rồi thì gần đây tôi đang dậy thì, cơ thể vẫn đang phát triển...

Chân Kiến Nhân có lẽ đã toang rồi, nhưng không rõ là Giang Thành và tên mập đó đã điều tra được đến đâu.

Chẳng biết rốt cuộc hai người đó có tìm được chủ nhiệm Lý và nhờ thế mà thu thập được thêm manh mối hay không đây?

Hay ngược lại, dính phải xui xẻo như Chân Kiến Nhân rồi bị quỷ giết quách đi nhỉ?

Thời hạn kết thúc nhiệm vụ này đã không còn xa nữa. Quỷ hồn sẽ càng ngày càng trưởng thành, hoàn thiện. Ở giai đoạn này, chuyện gì cũng có thể xảy ra. Nếu quỷ hồn đột phá được mọi quy tắc đang áp đặt lên nó, vậy tất cả sẽ phải chết...

Dư Văn vẫn còn nhớ, theo lời của một đàn anh mà cô từng gặp trong thế giới ác mộng, ít nhất là một nửa số lượng nhiệm vụ ở đây có kết cục là chết sạch mọi người chơi.

Rốt cuộc, cả độ may mắn và thực lực, nếu muốn sống trong Ác mộng thì phải có đủ cả hai.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip