ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ác Mộng Kinh Tập

Chương 814. Hộp quà

Chương 814: Hộp quà

Trong xe sương mù dày đặc, ngoại trừ mấy hàng ghế gần đó, phía xa chỉ còn lại những đường nét mơ hồ.

Bởi vì đã có kinh nghiệm lần trước, lần này bọn họ trực tiếp tìm chỗ ngồi xuống.

Ngay lúc tên mập đang căng thẳng nhìn xung quanh thì cửa xe đóng lại, chiếc xe đã khởi động.

Âm thanh mà chiếc xe buýt kiểu cũ này phát ra khi khởi động cực kì quỷ dị, ngoài tiếng động cơ và tiếng ma sát của các bộ phận máy móc, còn xen lẫn tiếng nức nở bất lực của một người phụ nữ và tiếng thút thít của một ông già như bị mắc kẹt thứ gì trong cổ họng.

Âm thanh từ mọi hướng truyền đến, không cách nào xác định được vị trí, Giang Thành thậm chí còn nghe thấy một tràng tiếng cười của trẻ con phát ra.

Nhìn sắc mặt của tên mập và Hòe Dật thì hiển nhiên mọi người đều đã nghe thấy.

Đây là một chiếc xe quỷ.

Bên trên chiếc xe có vô số lệ quỷ ẩn náu, mà mục tiêu cuối cùng của chiếc xe này chính là muốn bọn họ tiêu diệt hết toàn bộ, vĩnh viễn lưu lại trên chiếc xe này.

"Cạch."

"Cạch."

"Cạch."...

Ba người gần như đồng thời quay đầu lại, nhìn về phía sau, trong mắt Hòe Dật có chút sợ hãi, trong sương mù có thứ gì đó, đang đi về phía bọn họ.

Dần dần, một bóng người xé tan làn sương mù như xuyên qua nước, từ trong bước ra ngoài.

Là... một cậu bé trông giống học sinh cấp hai, mặc quần áo sọc xanh trắng, rộng thùng thình, có phần giống một bộ đồ ngủ, nhưng Giang Thành lại thích nghĩ nó như áo của bệnh viện hơn.

Cậu bé có diện mạo sạch sẽ, làn da trắng trẻo, khí chất hơi yếu ớt, từ trên người cậu không cảm thấy có gì quỷ dị, hay là đe dọa, điều này khiến người ta cảm thấy thoải mái.

Nhưng có một điểm khiến người ta khó chịu chính là, đôi mắt của cậu bé bị mái tóc dày che phủ, ba người Giang Thành hoàn toàn không nhìn thấy đôi mắt của cậu.

Trên tay cậu đang bê một chiếc hộp vuông vức thu hút sự chú ý của mọi người.

Lớn hơn hộp đựng giày một chút, có bề ngoài rất tinh xảo, ấn tượng đầu tiên của Hòe Dật trông giống như món quà dành tặng cho một cô gái.

Mặc dù không thể nhìn thấy đôi mắt của cậu bé nhưng cả ba người đều chắc chắn rằng cậu bé đang nhìn họ qua phần tóc mái, bởi vì họ có thể cảm nhận được ánh mắt đó.

Cảm giác rất kì lạ.

"Tiên sinh." Cậu bé hơi hé môi:

"Các anh sắp xuống xe rồi."

Tên mập cau mày, đây là cái vấn đề khỉ gì vậy, không xuống xe, chả lẽ muốn ở lại trên chiếc xe buýt này đến hết đời sao?

"Ừm." Giang Thành nhìn chằm chằm tóc mái của cậu, bình tĩnh gật đầu:

"Chắc là sắp rồi."

"Vậy có thể giúp tôi một việc được không?"

Cậu bé hỏi, giọng nói rất trong trẻo, hoàn toàn hòa hợp với khí chất tổng thể của cậu.

Nếu như là thông thường, việc này muốn giúp thì giúp thôi, nhưng trên chuyến xe buýt này...

"Em hãy nói xem đó là việc gì trước đi."

Giọng nói của Giang Thành lúc này còn đơn thuần hơn cả cậu bé:

"Năng lực của chúng ta có hạn, sợ là sẽ làm lỡ việc của em."

"Chuyện là như thế này, em có một người bạn, cô ấy đã cá cược với tôi, nói rằng cô ấy nhất định có thể đánh bại em trong trò chơi, nhưng cô ấy đã thua, cô ấy rất sợ hãi, em muốn an ủi cô ấy, nhưng lại không biết phải bày tỏ thế nào, cho nên em muốn các anh hãy giúp em tặng món quà này cho cô ấy."

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip