Chương 815: Người quen
Chiếc hộp rơi khỏi tay, hắn vô thức chộp lấy, nhưng tốc độ chiếc hộp rơi xuống lại vừa hay nhanh hơn động tác của hắn một chút, đầu ngón tay lướt qua chiếc hộp, vậy mà lại làm nắp hộp mở ra.
Giây tiếp theo, một luồng sáng trắng chói mắt nổ tung trước mắt Giang Thành, lập tức nuốt chửng hắn.
"Ring reng reng..."
Không biết qua bao lâu, Giang Thành bị tiếng chuông báo thức đánh thức, từ từ mở mắt ra, thứ đầu tiên hắn nhìn thấy là trần nhà nhợt nhạt.
Hắn đang nằm trên một chiếc giường đơn.
Đây là một căn phòng tương đối nhỏ với cách bài trí đơn giản, cách đó không xa có một chiếc bàn, một chiếc ghế cạnh bàn và sàn nhà lát gạch trắng.
Khi cấu trúc của căn phòng dần dần hiện lên trong đầu Giang Thành, hắn phán đoán đây không phải là khách sạn mà là ký túc xá nhân viên.
Bằng chứng được treo sau cánh cửa, một lá cờ hiệu màu đỏ có vòng tua màu vàng xung quanh, trên đó có viết dòng chữ
"nhân viên xuất sắc"
.
Giang Thành lăn người khỏi giường, nhìn quanh không thấy tên mập và Hòe Dật, nhưng với tình hình hiện tại trước mắt, Giang Thành không lo lắng an toàn của bọn họ, nhiệm vụ chỉ mới bắt đầu thôi.
Ngoài cửa truyền đến tiếng nói chuyện, có nam có nữ, nghe qua có vẻ không ít người, Giang Thành không vội vàng đi mở cửa, cho đến khi nghe thấy giọng nói của tên mập mới mở cửa đi ra ngoài.
Ở vị trí cách hắn khoảng 6 - 7 mét, có một nhóm người đang đứng, số người đông hơn so với trong tưởng tượng của hắn, có 9 người, xem ra những người này chính là đồng đội trong nhiệm vụ lần này rồi.
Tên mập và Hòe Dật đều đứng ở đó, tên mập đang có thái độ khác với bình thường, khí thế hung hăng đang tranh cãi gì đó với một người đàn ông.
Bởi vì không nắm rõ chi tiết về những "đồng đội" này, nên Giang Thành dự định tỏ ra yếu đuối trước kẻ địch, hắn làm ra vẻ sợ hãi và đáng thương, vừa bám vào tường vừa đi về phía có nhiều người, vừa dùng giọng run rẩy hỏi:
"Đây rút cuộc là đâu vậy, sao tôi vừa mở mắt đã tới đây, đáng sợ quá!"
Theo lẽ thông thường, Hòe Dật và tên mập lúc này nên diễn cùng với hắn, sau đó những người khác cũng nên bước tới an ủi hắn, giải thích quy tắc cho hắn.
Nhưng lần này, mọi người đều dùng một ánh mắt rất kì lạ nhìn hắn, tên mập cũng không ngừng nháy mắt với hắn, tựa như là đang bảo hắn đừng diễn nữa.
Ngay lúc Giang Thành đang nghi hoặc, thì người đàn ông lúc trước cãi nhau với tên mập bước ra.
Người đàn ông khoảng 35 tuổi, cao lớn, tóc hoa râm, mặc áo khoác da màu đen, trông có vẻ điềm tĩnh và có năng lực, gật đầu với Giang Thành, nói:
"Xin chào, anh Giang Thành."
Giang Thành cau mày:
"Anh biết tôi sao?"
Phía sau người đàn ông, một người phụ nữ xinh đẹp với mái tóc búi cao xen vào nói:
"Chúng tôi đều biết anh, anh Giang Thành."
"Nhưng tôi chưa bao giờ gặp các người."
Giang Thành cởi bỏ lớp ngụy trang, ánh mắt trở nên cảnh giác.
Người đàn ông nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt của Giang Thành dường như là người đứng đầu nhóm, anh ta vẫy tay với Giang Thành, bảo hắn cứ thoải mái đi:
"Anh Giang Thành, anh đừng căng thẳng, chúng tôi không có ác ý."
"Anh không biết chúng tôi là chuyện rất bình thường, nhưng tôi nghĩ có một người tôi nghĩ nhất định là anh biết."
Người đàn ông nói với giọng rất trịnh trọng:
"Nhà họ Hạ, tiểu thư Hạ Manh."
"Anh là người nhà họ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền