ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ác Mộng Kinh Tập

Chương 836. Hơi thở

Chương 836: Hơi thở

"Sau khi cúp máy, tôi cứ thấy bàng hoàng cả người."

Ông chủ liếm nhẹ bờ môi trắng bệch:

"Theo lời bọn họ, người đi giao kịch bản đã gặp tai nạn giao thông trên đường. Vì lẽ đó, kịch bản vốn dĩ không thể nào được giao đến nơi nhận. Nhưng mà, DM đã nói với tôi là cô ấy đã nhận được rồi. Vậy, chuyện gì đã xảy ra? Là ai đưa kịch bản cho cô ấy?"

"Sau khi tỉnh táo lại, tôi bèn gọi điện thoại cho DM. Khi đó, tôi đã nhận ra là có gì đó không ổn rồi, nhưng cũng không dám nói ngay cho cô bé rõ vì sợ con bé sợ hãi.

Chỉ vừa tán gẫu được vài câu trong điện thoại, DM đã bắt đầu hạ giọng càu nhàu giận dỗi, bảo là phần kịch bản này quá đặc biệt rồi, rằng tại sao tôi không báo trước cho con bé, để con bé còn chuẩn bị tâm lý nữa chứ!

Tôi có đè ép cơn hoảng sợ trong lòng xuống, dùng giọng điệu đùa giỡn để hỏi con bé xem, bộ kịch bản này có tên là gì. Cô bé DM ấy bảo rằng... bảo rằng..."

Nói đến đây, ông chủ tím tái cả mặt, còn đôi mắt như thể sắp lồi ra ngoài.

"Gã sát nhân đêm mưa."

Giang Thành nhẹ giọng nói.

Nghe thế, ông chủ run rẩy cả người. Tiếp theo, ông gật mạnh:

"Đúng vậy! Chính là... Chính là cái tên này. Nhưng phần kịch bản mà tôi đặt hàng vốn dĩ không phải là nội dung này. Tên đúng của nó đáng nhẽ phải là Mùa hè chói chang. Tôi nhớ rất rõ ràng mà!"

"Ai là người giao kịch bản đến?"

Hạ Cường ngồi cạnh ông chủ, dõi đôi mắt bình tĩnh mà nhìn anh ta. Khí chất đặc biệt của Hạ Cường cũng phần nào xua tan đi nỗi sợ.

Ông chủ cẩn thận nuốt một ngụm nước bọt, hạ giọng nhớ lại:

"Tôi cũng có hỏi qua DM, nhưng con bé bảo là mình không gặp được người giao kịch bản. Con bé chỉ nhận được một mẩu tin nhắn, bảo là kịch bản đã giao đến nơi rồi, đặt tại căn phòng số 19."

"Căn phòng ấy chính là phòng số 19 đấy."

Nhìn về phía căn phòng với cánh cửa khóa chặt kia, ông chủ hạ giọng cho biết.

"Ngay khoảnh khắc ấy, tôi cảm giác như đầu mình võ toang ra rồi. Bởi vì căn phòng số 19 kia đang được khóa kín lại, làm sao có thể vào bên trong được chứ? Mà trước đó, tôi cũng đã can dặn nhân viên của mình rồi, kêu bọn họ đừng có rãnh rỗi sinh nông nỗi rồi lảng vảng đến gần căn phòng ấy. Cơ mà..."

Dường như nhớ đến một phần ký ức đau khổ nào đó, ông chủ vội thở dài, chẳng nói nên lời.

"Xem ra, cô bé DM kia của ông cũng đã tiến vào căn phòng ấy, rồi gặp nạn tương tự."

Giang Thành vẫn bình tĩnh như cũ.

Ông chủ gật gù:

"Cũng đại loại thế. Dựa theo mẩu tin nhắn kia, con bé DM đã đi tới căn phòng số 19. Ấy thế mà, con bé bảo rằng, cửa phòng khi đó là đang khép hờ, cũng chẳng thấy ổ khóa đâu cả. Bên trong tương đối tối tăm, nhưng từ một vị trí nào đó cũng còn chút ánh sáng.

Con bé đẩy cửa ra, bên trong có 2 cái bàn khá to. Loại bàn được thiết kế kiểu khá dài ấy, để cho các người chơi có thể ngồi quây quần cùng nhau.

Trên bàn có một chiếc đèn bàn, mà bên ngoài chiếc đèn bàn thì có một cái chụp đèn màu xanh lục đang hắt ra một vầng sáng xanh heo hút giữa không gian tối tăm này.

Cảnh tượng bên trong căn phòng được bố trí cực kỳ tài tình, tạo dựng nên một bầu không khí rất rùng rợn. Khi đó, DM của tôi rất tò mò, còn tưởng rằng đây là

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip