ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ác Mộng Kinh Tập

Chương 837. Toa tàu

Chương 837: Toa tàu

Nghe thế, tên mập vô thức rụt cổ, dần bắt đầu lo lắng cho cô bé DM của ông chủ này.

Kể đến đây, ông chủ bèn chà mạnh vào mặt mình, từ vóc dáng còng lưng cũng chuyển thành đứng thẳng. Một hồi lâu sau, anh ta chẳng nói một lời. Giang Thành và Hạ Cường im lặng ngồi cạnh anh ta, không hề hối thúc.

"Tôi... Tôi muốn hút điếu thuốc."

Ông chủ ngẩng đầu, run rẩy khẩn cầu.

"Nơi này là câu lạc bộ của anh, anh cứ tùy ý."

Hạ Cường khẽ bảo; gương mặt vốn dĩ nghiêm túc của anh ta cũng hóa dịu dàng, vì anh ta lo rằng mình lại kích thích đến người đàn ông này.

Ông chủ lấy một gói thuốc lá ra khỏi túi, sau đó sờ soạng cả người mới tìm ra bật lửa.

Tạch...

Tạch... ...

Ông chủ thử đánh lửa vài lần, nhưng không thể mồi được.

Không hẳn là do bật lửa dỏm, mà do ông chủ luôn bị run tay, đến mức ngón tay siết chặt chiếc bật lửa đến trắng bệch.

Có lẽ do nghĩ đến gì đó, cảm xúc của ông chủ càng thêm phập phồng. Cuối cùng, có một cánh tay đưa ngang, vững chãi cầm lấy chiếc bật lửa, bật 'tách' một cái, giúp anh ta mồi thuốc.

Ông chủ sững sờ một chút rồi vội ngậm lấy điếu thuốc, rít mạnh một hơi. Theo một làn khói nhẹ nhàng bay ra, Giang Thành lắc tay, dập lửa.

Ông chủ rít mạnh một hơi, tựa như muốn hút một hơi sạch cả điếu thuốc vào phổi, để rồi lập tức ho lấy ho để.

Vừa ho, anh ta vừa phất tay với Giang Thành và Hạ Cường, ý bảo mọi người không cần lo lắng.

Hút xong điếu thuốc, ông lão vứt đầu thuốc lá trong tay rồi khoanh hai tay lại, khẽ cúi đầu, mở lời tiếp tục câu chuyện bằng chất giọng khàn khàn.

"Tôi... Sang ngày hôm sau, tôi gấp gáp trở về. Xảy ra chuyện như vậy, tôi làm sao ngủ ngon được. Thế nên tôi đi ngay trong đêm, vừa đến sáng hôm sau là về đến câu lạc bộ này.

Nhưng khi tôi đến, con bé ấy..."

Ông chủ ngừng lời, hạ giọng giải thích:

"Chính là cô bé Dm kia. Cô bé còn chưa đến đây, nên một mình tôi đi đến căn phòng số 19.

Căn phòng vẫn đóng kín cửa, không có vẻ gì là đã từng mở ra cả.

Tôi bèn gọi nhân viên trực ca hôm qua. Người nhân viên đó nói rằng, hôm qua cậu ta vẫn luôn ở trong câu lạc bộ tiếp khác, về cơ bản là chẳng thấy ai giao kịch bản đến đây cả, cũng chẳng gặp ai trông quái lạ cả.

Chẳng những thế, cậu ta còn báo cáo rằng, cô DM mới của tôi kỳ quái lắm. Hôm khi, khi vào ca thì cô ấy rất vui vẻ, còn chào hỏi cậu ta; nhưng chỉ làm việc được một lát trong câu lạc bộ thì cô ấy bỗng vội vã rời đi.

Mà lúc rời đi, trông cô ấy hoảng hốt lắm, giống hệt như vừa nhìn thấy ma vậy. Chưa hết, tư thế đi đứng của cô ấy rất quái dị, còn bị vấp một cái ở cửa tiệm nữa. Cậu nhân viên kia bèn tiến tới hỏi thăm con bé, nhưng dường như con bé không hề nghe được cậu nhân viên kia vậy, vừa ra khỏi cửa là bặt tăm.

Tôi bèn chỉ vào căn phòng số 19, hỏi cậu ta là có phải con bé ấy đi ra từ hướng này hay không. Cậu ấy ngẫm nghĩ rồi khẳng định đúng là hướng đó. Bởi vì, vị trí mà cậu ấy đứng lúc ấy chính là vừa vặn đối mặt với hướng này.

Tôi lại kiểm tra danh sách khách hàng đặt chỗ trước, cùng với chọn chơi những loại kịch bản nào, nhưng cũng chẳng có gì đặt biệt cả.

Thế là tôi định... định gọi điện thoại cho con bé DM kia. Nhưng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip