Chương 838: Mở cửa
"Là người đàn ông đó có phần đầu bị băng keo trong suốt quấn kín à?"
Tên mập tỏ vẻ kỳ quái.
Mà tất cả mọi người ở đây cũng lần đầu tiên nghe kiểu miêu tả như vậy.
Hạ Cường suy nghĩ thoáng qua một lát, sau đó hỏi ông chủ:
"Vậy một người đàn ông mà ăn mặc như thế xuất hiện trên toa tàu, vậy chắc chắn sẽ gây hỗn loạn xung quanh rồi."
Hít sâu một hơi, ông chủ liếc sang Hạ Cường bằng một ánh mắt đồng tình, cuối cùng mới kể tiếp:
"Điểm kỳ quái ở đoạn này. Theo trí nhớ của con bé, lúc ấy toa tàu chật kín người, mà bên cạnh người đàn ông kỳ quái kia cũng có người, nhưng trông vẻ mặt của tất cả mọi người đều bình thường. Có kẻ thì bấm điện thoại, có kẻ đứng tám chuyện linh tinh... Cảm giác như thể, chẳng có ai chú ý đến gã ấy vậy. Không, không phải, chính xác hơn là chẳng có ai nhìn thấy gã ấy, trừ bản thân con bé ra!"
Nói đến đây, giọng điệu của ông chủ gấp rút dần.
"Anh từ từ nói, sau đó đã xảy ra chuyện gì?"
Giang Thành vươn tay, vỗ nhẹ vào vai ông chủ, bình tĩnh bảo:
"Bây giờ, anh rất an toàn."
Không rõ có phải nhờ Giang Thành an ủi hay không, ông chủ cũng gật đầu rồi nói tiếp:
"Lúc đó, con bé rất sợ hãi, lập tức hô to lên, kể cả điện thoại cũng đánh rơi xuống đất, khiến người xung quanh giật thót cả mình.
Ai nấy đều nhìn cô; người bên cạnh hỏi cô bị làm sao thế. Cô bé lập tức nghiêng đầu sang một bên, chỉ vào vị trí gã đàn ông kia, thét to hỏi... hỏi rằng, chẳng lẽ mọi người không nhìn thấy tên đó ư?"
Ông chủ dùng điệu bộ trông y hệt như cô bé kia; Giang Thành và Hạ Cường hoàn toàn có thể cảm nhận được nỗi sợ hãi của cô bé ấy vào lúc đó.
"Nhưng sau khi mọi người nhìn về hướng cô bé chỉ một hồi lâu thì quay lại nhìn cô bằng ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ. Một lát sau, rất lâu, mới có một người đàn ông trung niên hỏi dò chừng với cô, rằng có phải cô cảm giác không khỏe hay không, có cần gọi bác sĩ cho cô hay không?"
Ông chủ mím môi, ngẩng đầu, nhìn Giang Thành rồi nói:
"Đến khi cô bé bước thẳng đến vị trí ấy, người đàn ông quái dị kia đã biến mất. Ở ngay vị trí ấy có một tấm poster, được dán ngay trên toa tàu.
Trên poster là hình có một diễn viên nam, ăn mặc sáng sủa cùng gương mặt mỉm cười nhìn về hướng mà cô bé đang đứng. Do đó, chẳng hề có... chẳng hề có cái gì bất thường ở đây.
Cô bé rất sợ hãi, và vì đã xảy ra chuyện như vậy rồi nên không dám ở trên tài điện ngầm nữa, mà vội vàng rời khỏi tàu ở ngay trạm dừng kế tiếp."
Dừng lời một lát, ông chủ hạ giọng giải thích:
"Chủ yếu là do gã đàn ông ấy... gã đàn ông ấy là nhân vật mà cô bé đã gặp qua trong kịch bản."
Ngay lập tức, ông chủ vội bổ sung:
"Gã đàn ông dán kín băng keo trên đầu là một nhân vật trong kịch bản, cũng chính là gã sát nhân đêm mưa, có tạo hình y hệt như trong kịch bản vậy!"
Suy nghĩ một lát, Giang Thành nhẹ giọng hỏi:
"Ý anh là, nhân vật trong kịch bản đã xuất hiện ngoài đời thật, rồi còn đi theo cô gái kia nữa?"
"Chính xác." Ông chủ đột ngột nhìn về phía Giang Thành, ngực hô hấp chập chùng:
"Chính là... là như thế! Bộ kịch bản kia có vấn đề. Không đúng! Là cả căn phòng số 19 có vấn đề. Ai mà bước vào đó thì đều mất mạng cả. Họ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền