Chương 947: Ký tên
Đối với câu nói của vị quản gia, hầu hết mọi người chỉ là hơi ngạc nhiên trước sự thẳng thắn của ông ấy. Thế nhưng mà, bọn họ cũng không có quá nhiều sợ hãi. Dù sao đây nữa, hiện tại cũng không phải là nhiệm vụ đầu tiên của mọi người. Ai nấy đều hoàn toàn hiểu được sự nguy hiểm trong đó.
Ví dụ như người đàn ông mặc áo mưa - anh ta chỉ nhìn người đàn ông kia rồi thấp giọng hỏi:
"Vậy còn những người mà các anh có thể tìm thấy thi thể thì sao? Họ đã tử vong như thế nào?"
Lần này, vị quản gia cũng không lắc đầu, chỉ là từ sâu trong đôi mắt trống rỗng kia lại hiện lên một vẻ sợ hãi:
"Tôi không biết. Quá trình tìm kiếm thi thể rất kỳ quái, tựa như... tựa như không giống thi thể của con người."
"Không giống thi thể của con người..."
Mọi người không thể nào đoán ra được một cảnh tượng như vậy.
Có thể thấy rõ, vị quản gia này rất kiêng kỵ về chủ đề hiện tại. Ngay sau đó, ông ta lại quay về với thái độ xử lý việc chung, thúc giục mọi người:
"Được rồi! Các vị, xin hãy ký tên vào."
Vì câu nói vừa rồi của vị quản gia, ai nấy đều có cảm giác cực kỳ dị ứng với chuyện ký tên vào bản thỏa thuận này. Tuy nhiên, lại không thể không ký. Rõ ràng, đây là một quá trình cần thiết cho nhiệm vụ hiện tại. Trong lúc tên mập đang băn khoăn, ông lão bên cạnh bèn nhẹ nhạm chạm vào tay anh ấy, bảo:
"Anh bạn trẻ, ký tên nhanh lên đi. Chúng ta không thể tránh khỏi việc này được đâu."
Ông lão thở ra một hơi dài, khuyên nhủ tên mập bằng giọng điệu của một người từng trải.
"Tôi biết rồi; cảm ơn ông."
Tên mập cũng không xoắn xuýt nữa, bèn nhanh chóng ký tên. Đã trải qua nhiều nhiệm vụ rồi, vốn dĩ anh ta cũng tự hiểu được vấn đề này.
Lúc này, ông lão kia cũng ký xong tên của mình. Sau đó, vị quản gia kia bèn đi tới, nhận lấy từng bản thỏa thuận một từ tay mọi người. Chẳng những thế, ông ta còn kiểm tra kỹ từng bản thỏa thuận, như thể đang lo có người giở mánh lới nào đó trong lúc ký tên.
Vừa trông thấy tình hình như thế, hai kẻ đi chung với Tưởng Chiêu lập tức nổi giận ngay, đặc biệt là tên thanh niên cao to với gương mặt lấm tấm tàn nhang kia. Anh ta còn trừng mắt nhìn Hòe Dật:
"Đệch cụ nhà mày, muốn chết à!"
Thanh niên đó chính là học trò của Tưởng Chiêu.
"Quay về chỗ ngồi đi; gây gỗ ở đây là mất lịch sự lắm."
Quản gia can thiệp với chất giọng đầy vẻ cảnh cáo.
Nhưng lần này, ánh mắt của hai người bọn họ nhìn về phía ông lão đã không còn lạnh lùng như trước nữa. Giang Thành đến bên cạnh Hòe Dật, thì thầm gì đó vào tai anh ta. Mà khi nghe xong, hai mắt của Hòe Dật dường như hơi sáng lên một chút, trong khi anh ta còn vô thức nhếch nhẹ môi.
Ông lão khẽ cau mày, và sau đó như thể vừa nghĩ ra một điều gì đó, ông ta bỗng thầm lo lắng trong lòng.
"Được thôi."
Nghe thế, thanh niên kia lập tức ngậm miệng lại. Ba người bọn họ đã nộp lên các bản thỏa thuận hết cả rồi, hiện giờ trong tay chẳng còn thẻ đánh bạc nào cả. Nếu cả tên của anh ta cũng bị viết ra, có quỷ mới biết sẽ phát sinh chuyện gì.
"Bọn mày..." Thanh niên kia phẫn nộ hét lên, nhưng cũng không dám nói ra họ và tên của chính mình. Đang lúc định gáy to hai ba câu để chuộc lại khí thế, bỗng nhiên có một giọng nói quen thuộc vang
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền