Chương 948: Tôi là một diễn viên
Nhìn lên bầu trời, lợi dụng lúc ngoài trời vẫn còn nắng tốt, Giang Thành bèn đề nghị ra ngoài đi dạo, làm quen với môi trường xung quanh.
Người đàn ông mặc áo mưa cũng đồng ý; dường như anh ta chính là thủ lĩnh của nhóm ba người này.
"Chúng tôi hơi mệt. Các người muốn đi thì cứ đi đi."
Sau khi hỏi ý kiến Tưởng Chiêu, Âu Dương Hoàn Bân bèn đánh tiếng một câu với nhóm Giang Thành rồi tiến thẳng vào bên trong tòa nhà.
Giang Thành cũng không tin tưởng nhóm Tưởng Chiêu, thế nên bảo tên mập và Hòe Dật ở lại để nhòm chừng bọn họ. Đồng thời, người đàn ông mặc áo mưa cũng lo lắng bọn Tưởng Chiêu giở trò, thế là gọi hai người đồng đội đến rồi thì thầm vài câu, bảo bọn họ nhìn chằm chằm vào đám người kia. Cuối cùng, chỉ có mỗi Giang Thành và người đàn ông mặc áo mưa đi dạo.
Diện tích của tòa trang viên không lớn như tưởng tượng. Đi càng xa, hai người càng có thể cảm nhận được sự cằn cỗi và đổ nát của tòa trang viên này. Xung quanh nơi đây là một khu vườn mọc đầy cỏ dại, rõ ràng là vì không có ai chăm sóc từ lâu.
Chẳng mấy chốc, bọn họ đã đến vị trí gốc cây bên dưới thân cổ thụ xiêu vẹo. Cây cổ thụ này rất to, to đến mức cần có nhiều người ôm xung quanh mới giáp được một vòng. Tuy nhiên, cây này đã chết rồi, chỉ để lại một vài tán lớn cứng đầu đâm từng cành xiêu vẹo về phía bầu trời. Cả tòa trang viên này mang đến cho cả hai một cảm giác sặc mùi tuyệt vọng và đầy sát khí, giống như một bức di ảnh đen trắng vậy.
Mặt đất lồi lõm thỉnh thoảng còn vương lại vài vũng nước đọng, kết hợp với mùi ẩm ướt xung quanh, có thể thấy rõ là trời vừa dứt cơn mưa cách đây không lâu.
Đang lơ đãng liếc ngang một vũng nước nào đó, người đàn ông mặc áo mưa đột nhiên run bắn người.
Mỗi một khẩu phần thức ăn đều như nhau, có tổng cộng 9 phần, cũng chính là vừa vặn với số lượng người ở đây.
Trở lại trước cửa tòa nhà, sắc mặt của người đàn ông mặc áo mưa chỉ hơi tốt lên một chút mà thôi. Tên mập đang đứng ở cửa chờ hai người. Khi thấy bọn họ trở về, anh ta lập tức chào hỏi ngay:
"Mọi người đang chờ hai người đấy."
Thức ăn rất thịnh soạn và nhiều đến bất ngờ. Từng phần thực phẩm một được chất đống trên từng chiếc đĩa khá to, trông không khác gì một ngọn núi nhỏ.
Giang Thành bước lên phía trước, sờ vào đĩa; nhiệt độ vẫn còn ấm.
Đi theo tên mập một đoạn không quá xa, mọi người bèn rẽ vào một góc cua, sau đó là gặp tất cả những người còn lại. Vị trí này là một phòng ăn được bày trí rất chỉnh chu; trên bàn cũng đang được bày biện từng dĩa thức ăn với nắp đậy sang trọng.
Không ngờ, Hòe Dật chỉ lắc đầu:
"Không biết. Vừa rồi, chúng tôi đang kiểm tra phòng ốc trên lầu thì đột nhiên nghe thấy có âm thanh dưới lầu. Đó là loại tiếng gõ lanh lảnh đấy, khi chạy xuống nơi đây thì đã thấy đồ ăn được dọn sẵn rồi."
"Đây, chính là âm thanh này."
Tên mập kích động bảo.
Trong lúc nói chuyện, người đàn ông đi cùng Giang Thành cũng đã cởi áo mưa ra rồi khoác lên lưng ghế; anh ta cũng tự ngồi xuống, nói:
"Sao lại không ăn cơ chứ? Chẳng lẽ cô lại có thể sống mà không cần ăn à?"
Chỉ một giờ trôi qua, dường như Tưởng Chiêu đã hoàn toàn quên đi hoàn cảnh không thoải mái trước đó. Lúc này, ông ta vừa cười, vừa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền