Chương 949: Nguyền rủa
Hòe Dật lập tức hiểu ra, thế là nhoẻn miệng cười một cách rất hèn mọn. Bên cạnh đó, khi mà Giang Thành vừa bảo mình là một diễn viên, thì tên mập cũng đã đoán ra được rồi.
"Anh dám lừa tôi???"
Mộc Uyển Minh tức giận nói.
Không đợi Giang Thành nói tiếp, Tưởng Chiêu bèn nhìn sang Giang Thành với một gương mặt hiền hòa cùng nụ cười dường như vĩnh viễn đọng lại trên khuôn mặt kia, trông chẳng khác gì đang đeo một chiếc mặt nạ:
"Uyển Minh, cậu Giang chỉ là khơi một một câu nói đùa mà thôi. Không cần phải để ý."
"
Mộc Uyển Minh không dám đôi co với Tưởng Chiêu, thế nên bèn dùng khẩu hình miệng, dằn mặt Giang Thành trong câm lặng: "
Mày chờ đi! Xem tao xử lý mày thế nào."
"Xử lý trong lúc đóng phim à?
" Quan sát khẩu hình miệng của cô ta, Hòe Dật cười híp mắt hỏi.
Mộc Uyển Minh trừng to mắt, và ngay khi cô muốn dạy cho anh ta một bài học thì chợt nghe thấy một tiếng thét to. Bạch Tiểu Khiết ném đi cây nĩa trong tay, cả người lẫn ghế đều ngã xuống đất, trông vô cùng xấu hổ.
"
Chuyện gì thế?
" Mậu Thanh đi tới kiểm tra tình hình của Bạch Tiểu Khiết.
"
Trong cơm có gì đó! Trong cơm có thứ gì đó!
" Bạch Tiểu Khiết hét lên.
Trong tất cả các mẫu xương, chỉ có khối nửa xương cằm kia là to nhất, thế nên mới bị phát hiện đầu tiên trong lúc mọi người đang ăn. Đương nhiên, cũng vì thế mà Bạch Tiểu Khiết phải gánh chịu một nỗi sợ hãi sâu sắc. Giang Thành có thể chắm mẫm, rằng dù cô ta có thể sống sót qua lần này, thì cả đời cũng sẽ bị ám ảnh.
"
Chỉ là cảm giác mà thôi.
" Lưu Tuệ dùng dao ăn khều nhẹ một mẩu xương chim trên mâm: "
Xét từ xương và lông chim, mọi người nói xem đây là chim gì?
" Cô ngẩng đầu hỏi.
"
Thế cho nên... Chúng ta đã người nào đó nguyền rủa à?
" Mộc Uyển Minh hơi biến sắc.
"
Không hẳn là người.
" Hòe Dật tiếp lời.
"
Quạ đen
" Giang Thành đáp.
Cả nhóm không dám tách nhau ra, mà thừa dịp còn lại chút ít thời gian để đi dạo một vòng trong cả tòa nhà. Nhờ thế, mọi người kể như cũng có một cái nhìn sơ bộ về cấu trúc của tòa nhà này. Tầng trệt bao gồm phòng khách, phòng ăn, kho tạp vật... Còn phòng ngủ thì ở tầng 2, cả tầng 3 cũng có.
"
Chúng tôi từng xem qua rồi; ở tầng trên vẫn còn phòng. Nhưng tôi đề nghị, chúng ta nên ở cùng một tầng 2 vào đêm nay.
" Mậu Thanh nói: "
Có như thế, dù xảy ra chuyện gì thì mọi người cũng có thể giúp đỡ lẫn nhau."
"Buổi chiều, chúng ta đã kiểm tra cả rồi. Nhưng cánh cửa này đã bị khóa rồi, không mở ra được.
" Tên mập thông báo chuyện này cho Giang Thành.
Giang Thành rụt tay về, cũng không giải thích gì với Hòe Dật. Hắn chỉ cầm tay của Hòe Dật rồi đặt lên vị trí mà hắn vừa chạm vào. Một lát sau, Hòe Dật cũng biến sắc. Anh ta cảm giác được mình vừa sờ thấy những vết cắt sâu, rất sâu, tựa như dùng dao khắc vào. Nhưng chuyện kỳ quái chính là, sờ thì có thể sờ ra, nhưng nếu dùng mắt để nhìn thì bắt buộc phải nhìn thật cẩn thận và tỉ mỉ mới có thể trông thấy được đôi chút. Cả cánh cửa và khung cửa đều được sơn một màu đen kịt, tựa như chúng hòa làm một thể với nhau vậy.
Đứng trên hành lang tầng 2 rồi nhìn thẳng, hai bên đều là những phiến cửa gỗ đen kịt. Có khoảng 10 căn phòng; đúng như quản gia từng nói, mỗi người một phòng, chắc chắn đầy đủ.
"
Đúng, tôi cũng nghĩ đây là quạ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền