Chương 61: Hắc miêu gọi hồn
Hiện giờ, người trong cuộc, người chết đã chết rồi, kẻ chạy trốn cũng chạy trốn rồi. Ngay đến manh mối duy nhất là bức cổ họa cũng biến mất. Đây có lẽ là vụ khó khăn nhất mà tôi gặp. Lúc này, tôi rất bối rối, bởi tình hình đã vượt xa dự liệu của mình. Mà tiên trong tranh, thêm một ngày chưa giải quyết, sẽ còn tiếp tục hại người, thậm chí những người bên cạnh tôi cũng gặp nguy hiểm.Nhân chứng duy nhất bây giờ chỉ còn Vương Hàn, nhưng hắn gần như đã mất tích, tôi chỉ có thể bảo Lý Vân Thiên điều động nhân lực, tìm mọi cách tìm ra tung tích của hắn, đồng thời chúng tôi vẫn phải túc trực ở cư xá của hắn. Có điều Lý Vân Thiên nói, hắn không thể tiếp tục ngồi chờ cùng chúng tôi, bởi hắn còn công việc, không thể vắng mặt dài ngày như vậy. Dù sao thì hắn theo tôi, ngoài việc cho tôi thêm can đảm, cũng không giúp được gì nhiều, nên tôi bảo hắn, nhà Vương Hàn giao cho tôi xử lý.Lúc chia tay, Lý Vân Thiên còn đưa cho tôi một cây dùi cui điện, nói có thể cần dùng đến. Bọn đạo mộ thường có khuynh hướng bạo lực, nếu tên kia không chịu thua, dùi cui điện có thể áp chế hắn. Tôi gật đầu cười có điều tôi cảm thấy thứ này mang ra so với vật âm tà hay vong linh chẳng có tác dụng gì, liền giao cho Tiểu Nguyệt để nàng tự vệ. Sau đó tôi với nàng lại trở về cư xá của Vương Hàn.Trên đường đi, suy nghĩ, tôi rất muốn bảo nàng về nha. Dù sao thân nữ nhi, suốt ngày theo tôi mạo hiểm, chẳng ra thể thống gì. Nhưng Tiểu Nguyệt lại cứ bám dính lấy tôi, nói rằng lo cho sự an toàn của tôi, có hai người, còn có thể hỗ trợ lẫn nhau. Nàng rất là bướng bỉnh, nếu tôi tiếp tục đuổi, nàng chắc chắn sẽ vừa khóc vừa gào, nên tôi cũng chỉ còn cách im lặng. Chúng tôi ngồi trong nhà Vương Hàn từ sáng tới tối, không đi ra ngoài. Cũng may hàng xóm có wifi, tôi bảo Tiểu Nguyệt lên mạng xem tin tức, hay gì đó cũng được, miễn sao cho nàng bớt căng thẳng, chuẩn bị tinh thần cho lúc nguy hiểm.Như mọi khi, khoảng 9 giờ, xung quanh liền trở nên yên tĩnh, dường như tất cả mọi người đã đi nghỉ, không có đèn đường, chỉ có ánh sáng hắt ra từ điện thoại của Tiểu Nguyệt. Ánh sáng chiếu vào khuôn mặt kiều diễm của nàng, thoáng cho tâm hồn tôi cảm nhận chút yên bình. Bỗng đâu đó bên ngoài có tiếng mèo hoang kêu thê lương, làm lòng tôi nóng nảy. Tôi nghĩ, đi ra ngoài đuổi nó đi, có điều chỉ nghĩ vậy chứ cũng không ra. Biết đâu, là Vương Hàn đang thăm dò.Nghĩ vậy, tôi bèn bảo Tiểu Nguyệt tắt điện thoại đi, thận trọng nghe ngóng bên ngoài. Mèo hoang kêu gào không ngừng, âm thanh kéo dài tới nửa giờ, sau đó đột nhiên biến mất. Một giây sau, một bóng đen phá cửa nhảy vào, trong phòng nhảy loạn xạ, đạp đổ nhiều đồ vật. Tôi lập tức sợ đến vã mồ hôi, mèo hoang này xảy ra chuyện gì, mà phá cửa nhảy vào đây? Tiếng kêu lại còn giống như tiếng trẻ con khóc.Tiểu Nguyệt càng sợ hãi hơn, lăm lăm dùi cui điện trên tay. Con mèo hoang kia nhảy tới nhảy lui trong phòng khách, giống như đang chiến đấu với người nào đó, nhưng phòng khách căn bản là không có ai khác. Trái tim tôi đập mạnh liên hồi. Trước giờ mèo là loài động vật thông linh, có thể nhìn thấy thứ mà con người không thấy, hẳn là nó đang nhìn thấy gì đó.Đang do dự có nên đuổi nó đi không, nó lại bỗng nhiên an tĩnh lại, đôi mắt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền