Chương 62: Hung thủ
Tôi liền bắt chước theo khẩu hình của cô gái, nói với Tiểu Nguyệt ba chữ:
"Cảnh sát Lý."
Tiểu Nguyệt ngơ ngác, không hiểu được, nhìn tôi:
"Lý cảnh sát...có ý gì?"
Tôi hít một hơi thật sâu, kéo Tiểu Nguyệt vào trong phòng nói:
"Cô ta chính là ám chỉ cảnh sát Lý giết Vương Hàn."
Tiểu Nguyệt thổi phù một tiếng bật cười:
"Nói linh tinh gì vậy? Nếu cánh sát Lý là hung thủ giết người, hắn có tận tâm tận lực điều tra như vậy không?"
"Vậy cô có cảm thấy vừa rồi cô gái tật nguyền kia nói hươu nói vượn không?"
Tôi hỏi ngược lại. Tiểu Nguyệt lại sửng sốt, nhìn tôi một lúc, không nói gì.
"Lý cảnh sát họ gì? Họ Lý. Ý Đức thái tử họ gì? Cũng họ Lý. Nếu như Lý cảnh sát là hậu duệ của Ý Đức thái tử, có khi nào bởi vì Vương Hàn trộm mộ tổ nhà hắn, mà hắn ra tay báo thù không?"
Tôi nói. Tiểu Nguyệt cứng miệng, lo âu nhìn tôi.
"Cảnh sát Lý có lẽ là không tìm được chứng cứ Vương Hàn trộm mộ, mà cho dù trộm mộ, Vương Hàn cũng chỉ đi tù vài năm, cho nên Lý cảnh sát dứt khoát giết người, đồng thời tạo hiện trường giả Vương Hàn bỏ trốn. Như vậy sẽ vĩnh viễn không có ai biết được chân tướng. "
Chỉ có điều, lưới trời lồng lộng, tuy thưa nhưng khó lọt, có lẽ Vương Hàn oan hồn bất tán, chờ chúng ta tra ra sự thật. Hoặc là cô gái tật nguyền kia thật sự có linh tính, nhìn thấy Lý cảnh sát phạm tội lớn tày trời.
"Tôi kiên nhẫn phân tích, lại phát hiện rất nhiều bằng chứng cho thấy Lý cảnh sát là hung thủ giết người. Tiểu Nguyệt bị kết luận của tôi làm cho sững sờ, rất lâu vẫn chưa lấy lại tinh thần. "
Nói vậy, cổ họa giết người, kỳ thật là giả. Lý cảnh sát chỉ lôi Vương Hàn vào, để cảnh sát nghĩ là Vương Hàn đã chạy trốn rồi?
" Tiểu Nguyệt hỏi. Tôi lắc đầu, nói vấn đề này tôi vẫn chưa xác định. Bởi vì bức cổ họa kia đích thực là vật tà âm, nếu bàn tay đứng sau tất cả là Lý cảnh sát, tôi chỉ có thể khen một câu tâm ngoan thủ lạt, cơ trí hơn người.Loại người này, nếu nắm quyền chức trong tay, mối nguy với xã hội khó tưởng tượng được. "
Hắn có giết chúng ta không?
" Tiểu Nguyệt sợ hãi nhìn tôi: "
Chúng ta đã biết quá nhiều, nếu biết chúng ta điều tra ra nguyên nhân cái chết của Vương Hàn, với phong cách làm việc của mình, Lý cảnh sát liệu có buông tha chúng ta không?
" Tôi cười khổ: "
Đây cũng chính là điều tôi đang lo lắng. Hay là thế này đi, bạn thân của cô là do Vương Hàn giết, sau đó Vương Hàn bỏ trốn. Không có vai trò của Lý cảnh sát trong đó, được không?
"Tôi nghiêm túc nhìn Tiểu Nguyệt, chuyện này hai ta không thể tiếp tục thâm nhập sâu, nếu cố tình, sẽ ảnh hưởng tới tính mạng, đối với chúng tôi chỉ có hại mà không lợi. Tôi cũng chẳng phải đại anh hùng mười phần trọng nghĩa, tôi chỉ muốn yên ổn sinh sống, tai họa bất ngờ này, tôi không muốn gánh lấy. Tiểu Nguyệt kinh ngạc nhìn tôi: "
Anh định trơ mắt nhìn lũ sâu mọt này tiếp tục gây họa?
"Tôi nhún vai: "
Cô quá ngây thơ, loại chuyện này tôi không quản được, cô cũng không quản được, theo đến cùng chỉ rước họa vào thân.
" Tiểu Nguyệt trầm mặc một lúc, cuối cùng vẫn gật đầu: "
Được, tôi nghe lời anh." Vậy thì đơn giản rồi, tôi thở phào. Sáng hôm sau, tôi liền gọi điện thoại cho Lý Vân Thiên, nói rằng, Vương Hàn rất có thể đã bỏ trốn, mà oán khí trên cổ họa kia có lẽ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền