Chương 71: Ngọc bội cửu long
Trải qua sự kiện Huyết Ngưng Kim, Lý mặt rỗ quả thật đã đi tìm Tiểu Nguyệt, nhờ nàng thay đổi phong cách một phen. Thật đúng là người đẹp vì lụa. Khoác âu phục lên người, thêm một chút râu cằm lún phún, trông hắn thật giống một đại thúc Hàn Quốc. Cộng thêm việc bán dây chuyền vàng được mười mấy vạn, mua ngay một chiếc audi, Lý mặt rỗ liền điên cuồng theo đuổi Thanh Thanh. Trước mặt Thanh Thanh thì hắn ôn tồn lễ độ, còn trước mặt tôi, hắn liền lộ nguyên hình một gã bỉ ổi, suốt ngày mặc đồ vest dạo khắp nơi đắc chí.Mấy ngày này, tôi với Lý mặt rỗ đang bàn nhau, có nên xuống vùng nông thôn mua ít đồ không. Bởi dạo gần đây, tôi thực sự quá nhàm chán, cả ngày chỉ ngồi trong tiệm, cảm giác hai mông đều mọc mốc trắng. Nói là làm, tôi bảo Lý mặt rỗ chuẩn bị một chút, chúng tôi lên đường xuất phát. Nói là đi nông thôn đào bảo, thực chất là chơi trò may rủi, nhặt nhạnh đồ tốt. Kiếm chút tiền có khi chẳng đủ nhét kẽ răng, chủ yếu là đi chơi. Có khi lại nhìn thấy một đồ cổ, đủ để thay đổi cả một đại gia đình nông thôn, bị coi là vật dụng rác rưởi, hoặc là dùng để đựng đồ ăn cho gà, sự ngược đời này thật khó mà diễn tả.Có điều, còn chưa kịp xuất phát, tôi lại nhận được một cuộc điện thoại. Nhìn dãy số trên màn hình có cảm giác rất quen, cuối cùng đột nhiên nhớ ra, chẳng phải là số của nam nhân áo thun sao. Sao hắn lại gọi điện cho tôi, đã lâu không gặp, chẳng biết giờ hắn sao rồi. Tôi liền nhận điện thoại, bên kia quả nhiên là giọng nam nhân vang lên:
"Trương Cửu Lân, giúp ta một chút."
Hắn mở lời.Tôi cười cười:
"Ngươi tỏ ra khách khi như vậy từ khi nào thế? Hỗ trợ cái gì, cứ nói ra đi."
Hắn đã từng cứu mạng tôi mấy lần, đừng nói giúp một chuyện, cho dù là mười chuyện tôi cũng phải gác công việc lại mà giúp hắn. Nam nhân áo thun nói:
"Hiện giờ ta đang có việc rất bận, không thể rời đi, mà lại có một khách hàng cần giải quyết vật tà âm trong tay, cho nên ta bảo hắn tới tìm ngươi, ngươi bây giờ có rảnh không?"
Nam nhân có vẻ gấp rút, nói hết một hơi, đây là câu dài nhất mà hắn nói với tôi từ trước tới giờ. Tôi biết hắn chắc chắn đang gặp phiền toái, liền bảo, tôi đang rất rảnh, kêu hắn đưa số điện thoại của vị khách kia để tôi liên lạc. Nam nhân chỉ nói:
"Hắn sẽ tìm ngươi."
Rồi cúp máy. Tôi thất vọng quay sang Lý mặt rỗ cười cười:
"Xem ra chúng ta không thể đi nông thôn đào bảo rồi, nam nhân áo thun có một vị khách hàng bị vật tà âm quấy phá."
Lý mặt rỗ dữ dằn nói:
"Nhưng ta nói trước một câu, bằng hữu thì bằng hữu, làm ăn là làm ăn. Cứ coi như hỗ trợ bằng hữu, nhưng ta vẫn phải thu tiền, không thể làm không công được."
Tôi mắng một câu, ngươi trong mắt chỉ có tiền thôi à? Lý mặt rỗ không biết liêm sỉ, nói:
"Sai, không những trong mắt, mà trong cả cơ thể ta chỉ có tiền thôi."
Gặp phải thể loại cực phẩm như vậy, tôi cũng chẳng có cách nào, chỉ có thể bất đắc dĩ cười khổ.Vừa rạng sáng hôm sau, tôi đã bị tiếng gõ cửa đánh thức. Tôi tức giận ra mở cửa, trông thấy một người trung niên đeo kính, khoảng ba bốn mươi tuổi, rất nhã nhặn hỏi tôi có phải Trương lão bản hay không? Tôi nói, hẳn ông là do nam nhân áo thun giới thiệu tới? Hắn sửng sốt một chút, tự như không hiểu nam nhân
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền