Chương 72: Thầy
Nhưng sáng hôm sau, gã tới gặp tôi, cuối cùng tôi đã hiểu chuyện gì xảy ra. Gã trung niên dùng ngọc bội này thực chất chỉ để thử tôi. Kết quả tôi đã chứng minh được bản lĩnh cho hắn. Chỉ khi đó, hắn mới giới thiệu cho tôi chủ nhân thực sự của cuộc mua bán này. Biết được sự thật này, tôi ức tới chảy nước mắt, cảm giác bị trêu chọc vô cùng khó chịu. Chỉ vì cuộc mua bán này là do nam nhân áo thun ủy thác, tôi mới miễn cưỡng gật đầu.Thật không ngờ tới, gã trung niên lại dẫn tôi tới tòa thị chính, sau đó sắp xếp tôi nghỉ ngơi trong phòng khách. Ngay khi bước vào khu vực của Chính Phủ, cái đầu nóng của tôi lập tức nguội lại. Tôi hiểu rằng, người đứng sau chuyện này là một quan lớn, không lạ khi đối phương lại thận trọng như vậy. Nếu sớm biết đối phương là ai, tôi đã không nhận vụ này. Ông tôi từng căn dặn kỹ, không bao giờ làm ăn với người trong Chính Phủ, mặc dù lợi nhuận cao nhưng rủi ro vô cùng lớn.Ngồi chờ khoảng hơn một giờ, tôi bắt đầu có chút hết kiên nhẫn.Uống hết ba tách trà, cuối cùng chủ nhân đã tới. Đi cùng gã trung niên hôm qua là một lão đầu hói, bụng phệ, ăn mặc sang trọng, cất giọng uy nghiêm:
"Xin lỗi, tiểu đồng chí, đã để ngươi phải đợi lâu."
-
"Thưa ngài, ngài là một người lịch sự, lại là người có quyền lực trong chính phủ, tiểu sinh chỉ là một dân đen, chờ đợi chút thời gian này không có gì đáng nói."
Tôi đáp lời.
"Tiểu đồng chí giác ngộ không tồi."
Lão hói nói:
"Cậu có nghĩ tới việc gia nhập quan trường không?"
Tôi lập tức khoát tay nói:
"Lão tiên sinh chê cười rồi, tôi nào có bản lĩnh ấy, chỉ là lăn lộn trong xã hội kiếm miếng ăn mà thôi."
Trong không khí trịnh trọng này, cứ phải giữ thái độ lịch sự, thật sự là tôi không biết nói gì. Lão hói đầu nói:
"Tiểu đồng chí là khách quý của tôi, thư ký Diệp, anh đi sắp xếp một nơi riêng tư, tôi muốn trò chuyện với họ."
Gã trung niên lập tức gật đầu, lấy điện thoại ra gọi, rồi đưa chúng tôi về nghỉ tại một khách sạn năm sao. Trên xe, trong lòng tôi có thể nói là rất khó chịu. Giúp lão hói giải quyết vấn đề xong, tôi có nên lấy tiền hay không? Nếu lấy tiền, liệu có ổn. Nhưng nếu không lấy tiền, lão sẽ nghi ngờ tôi giữ những bí mật của lão, và sẽ nói ra. Càng nghĩ tôi càng đau đầu. Cuối cùng tôi hỏi lão hói, liệu tôi có thể mời thêm người hỗ trợ không, hắn cũng là bậc thầy trong lĩnh vực này.Tôi nghĩ Lý mặt rỗ rất tinh ranh trong vấn đề này, có hắn có thể sẽ giúp tôi giải quyết chuyện với lão hói. Ban đầu lão hói không đồng ý, nhưng suy nghĩ một lát thế nào lại gật đầu. Tôi lập tức gọi cho Lý mặt rỗ, nói hắn phải đến giúp tôi chuyến này, đây cũng là cơ hội để hắn tiếp xúc với quan chức. Bữa ăn, Lý mặt rỗ đã có mặt. Suốt bữa ăn, lão hói chỉ nói chuyện vu vơ, chẳng đả động tới chuyên nhờ tôi giúp đỡ. Tôi giống như ngồi trên đống lửa, đá đá Lý mặt rỗ.Lý mặt rỗ hỏi khéo léo:
"Thưa ngài, thành thật mà nói, ngài đã tiếp đãi chúng tôi rất chu đáo. Và vinh dự của chúng tôi là được phục vụ cho ngài, ngài cứ nói thẳng, gần đây ngài gặp vấn đề gì?"
Khuôn mặt phấn khích của lão hói tức thì trở nên xạm lại. Lão thở dài nói:
"Dạo gần đây, không biết chuyện gì xảy ra, khi ngủ luôn có âm thanh ù ù quanh tai, ăn uống thì mất đi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền