ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Âm Gian Thương Nhân

Chương 77. Cứu mạng

Chương 77: Cứu mạng

Tôi hít sâu một hơi, thật không nghĩ tới, nơi này lại có quỷ cản đường. Về đến nhà Tứ thúc, tôi và Lý mặt rỗ thi nhau ngáp ngắn ngáp dài, dù sao đã hai ngày hai đêm trên xe, thật sự là mệt mỏi. Tứ thúc liền an bài chúng tôi ngủ ở phòng chính, dù chúng tôi từ chối thế nào, cũng không chịu để chúng tôi ngủ ở phòng bên. Tiểu Nguyệt vừa cười vừa nói:

"Hai người cứ an tâm đi. Đây là phong tục của người Thái, khách nhân chí thượng, nếu không Tứ thúc sẽ mếch lòng đấy."

Bất đắc dĩ không thể chối từ, hai chúng tôi đành vào phòng chính. Dù rất mệt mỏi, nhưng khi nằm xuống giường tôi lại thao thức, bởi nơi xa xôi này, thực sự quá đẹp. Nhìn qua cửa sổ bầu trời trong vắt, ánh trăng sáng vằng vặc, còn thêm những dãy nhà sàn sừng sững, thật như mộng ảo. Tôi nhìn như say mê, Lý mặt rỗ bên cạnh cũng cảm thán một câu, chờ hắn tích đủ tiền, sẽ cưới một cô gái người Thái, sống trọn đời ở đây, chết cũng đáng.Tôi nhổ vào một câu, nói:

"Ngươi khi không đừng có lôi người Thái vào đây. Ta nói ngươi biết, ngươi muốn tìm một cô gái người Thái, ta không có ý kiến. Nhưng ngươi phải thật thà nói cho người ta biết ngươi đã có con riêng, nếu xảy ra chuyện gì, Tiểu Nguyệt làm sao còn mặt mũi về quê?"

Lý mặt rỗ nói:

"Lão tử trong lòng ngươi là người như vậy ư? Ta trước giờ chưa từng lừa phụ nữ, chủ yếu là do tính cách, ngươi hiểu không?"

Tốt, hắn cũng tự tin đấy. Tôi ngủ một giấc tới trưa mới dậy, vừa bước xuống giường, tôi ngửi thấy một mùi thơm phức. Bụng tôi đã đói lả, kêt rột rột, đi ra cửa đã thấy bên ngoài rất đông người quây quanh bàn, Tứ thúc cũng ngồi đó, đang nói chuyện phiếm cùng mọi người. Tiểu Nguyệt trông thấy tôi, liền chạy tới nói:

"Sao anh lại ngủ dậy muộn như vậy, Tứ thúc và mọi người chờ anh từ sáng."

Tôi lập tức thấy mình vô duyên, vội vàng đi ra xin lỗi Tứ thúc. Tứ thúc cười nói, chắc đói muốn chết rồi hả? Chúng ta ăn cơm thôi.Tôi nghe Tứ thúc giới thiệu một lượt những người trên bàn, mới biết, những người này đều là trưởng bối dân tộc Thái. Có khách tới, lại còn là bạn của Tiểu Nguyệt, Tứ thúc liền gọi các trưởng bối tới tiếp khách. Mọi người thực sự quá nhiệt tình, khiến tôi không khỏi ngại ngùng. Có điều, đồ ăn vừa bưng lên, chút ngại ngùng cũng theo đó mà biến mất, tôi lập tức ăn như gió cuốn. Thức ăn ở đây màu sắc, hương vị đều đủ, rất nhiều thứ tôi chưa thấy bao giờ. Ấn tượng nhất là cá chép nướng đất, dứa xào, còn có cả cơm lam, những món này tiệm cơm chẳng bao giờ bán.Rất nhanh tôi với Lý mặt rỗ đã no căng bụng, Tiểu Nguyệt chủ động bảo chúng tôi ra bên ngoài dạo chơi, tôi vui vẻ đồng ý, bơm đầy bình xăng, liền xuất phát. Ba người chúng tôi đi chơi rất vui, quên mất cả sự việc quỷ cản đường tối hôm qua. Cả một buổi chiều, chúng tôi du ngoạn sơn thủy, còn bắt được một ít động vật hoang dã, mò cả cá trong khe suối. Tiểu Nguyệt nhìn thấy lắc đầu, nói những loại này người trong thôn chán chẳng muốn ăn, với chúng tôi lại là bảo bối. Lý mặt rỗ cười hớn hở:

"Đây chính là cơ hội buôn bán. Thịt thú rừng này bên ngoài rất có giá, chi bằng chúng ta mở công ty, chuyên cung cấp cho khách sạn lớn đi."

Tiểu Nguyệt lắc đầu, nói cái này không thể được. Những động vật hoang dã này coi như là kho lương thực dự trữ của dân bản, ngươi đoạt

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip