ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Âm Gian Thương Nhân

Chương 76. Chuyến đi đến dân tộc Thái

Chương 76: Chuyến đi đến dân tộc Thái

Sau chuyện phật châu, tôi liền bổ sung quy định của ông nội, từ ba không thu thành bốn không thu. Điều thêm vào đó là vật của người trong quan trường, không thu. Sau đó nam nhân áo thun có tới tìm tôi. Hắn nói với tôi, sở dĩ lần này giao vụ làm ăn phật châu cho tôi, là muốn cho tôi một bài học, đó là mua bán vật tà âm, không được để tiền tài che mắt. Bởi một khi làm nghề này, nếu tham tiền, trước sau cũng chỉ có một chữ chết.Trong lòng tôi tương đối biết ơn nam nhân. Hắn chỉ là người xa lạ, vậy mà luôn tận lực giúp đỡ tôi. Tôi có nhã ý mời hắn ở lại, cùng hợp tác làm ăn với tôi, nhưng hắn nói mình phiêu dạt đã quen, một khi dừng lại sẽ mất phương hướng. Nên hắn từ chối. Thậm chí một ngày hắn cũng không ở lại, đã rời đi luôn. Đây thật là một nhân vật thần bí, nhìn hắn đi tôi chỉ biết lắc đầu...Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt mùa đông đã tới. Ngoài cửa sổ, tuyết rơi nặng trĩu cành cây, toàn bộ không gian phủ lên một lớp áo trắng, lòng tôi bỗng thấy hứng khởi. Ngồi bên lò sưởi, pha một bình trà ngon, nằm ngả lưng trên ghế nhâm nhi, cuộc sống này như vậy cũng hài lòng rồi. Mặc dù không có mối làm ăn nào, nhưng tôi không thể tham lam vô độ, tính năm nay sẽ không mở hàng. Ở bên tri kỷ, một bình rượu ngon, một lò lửa lớn, đầy đủ!Lý mặt rỗ cũng thấy nhàm chán; không biết hắn kiếm được ở đâu hai còn gà rừng, mang tới nhờ lò nướng của tôi, còn sai tôi đi mua rau củ, đồ nhắm. Tiểu Nguyệt cũng tới, mặc một bộ áo khoác, đi giày thể thao, dáng người vẫn thật mỹ miều, chỉ có má và tay vì lạnh mà đỏ hồng. Tôi đau lòng nhét tay của nàng vào ngực sưởi ấm, hỏi sao nàng lại không lái xe đến? Nàng nói, gia tộc nàng rất ít khi được nhìn thấy tuyết, không muốn lãng phí cảnh này, nên lội bộ tới đây. Mặc dù có ngã mấy lần, nhưng cũng đáng.Tôi với Lý mặt rỗ mới được biết, nàng là con gái phương nam. Vừa nhắc tới phương nam, Lý mắt rỗ lập tức hứng thú, nói nơi đó một năm bốn mùa đều như mùa xuân, chi bằng chúng ta đi phương nam tránh rét. Tiện đường có thể khám phá thị trường phương nam một chút, biết đâu còn có thể kiếm được mấy món bảo bối. Tôi có chút động tâm, phương bắc tuyết rơi tất nhiên xinh đẹp, nhưng nếu giờ này có thể nhìn thấy nước chảy, cầu nhỏ cũng là chuyện hay.Hạ quyết tâm, chúng tôi liền hành động. Tiểu Nguyệt cùng Lý mặt rỗ quay về chuẩn bị hành lý, chúng tôi hẹn nhau hai giờ sau có mặt tại tiệm của tôi. Tôi thì chạy từ ngoài vào trong, rồi lại chạy từ trong ra ngoài, chẳng chuẩn bị được cái gì, bởi tôi căn bản không biết mang theo gì. Lý mặt rỗ cũng là tay không tới, lúng túng bảo phương nam nóng như vậy, mang theo áo phông có được không? Hau giờ sau, một chiếc taxi đỗ tại cửa tiệm, Tiểu Nguyệt từ trên xe bước xuống, túi lớn túi nhỏ, tay xách nách mang. Tôi với lão Lý cười khổ, vội vàng chạy ra đỡ, kết quả phát hiện, đồ đạc nàng mang theo đều là quần áo giày dép, thậm chí còn có hai con búp bê, tôi nghĩ cốp xe Lý mặt rỗ khó mà chứa nổi.Tiểu Nguyệt mỉm cười nói, muốn đưa chúng tôi đi xem múa khổng tước của dân tộc Thái. Tôi với lão Lý hỏi mới được biết, Tiểu Nguyệt là dân tộc Thái, quê ở Vân Nam, vùng Tây Song Bản Na (Xishuangbana). Điều này khiến tôi và

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip