ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Âm Gian Thương Nhân

Chương 82. Hỷ sự hóa tang gia

Chương 82: Hỷ sự hóa tang gia

Lúc tôi kể hết sự việc cho Tiểu Nguyệt, nàng vô cùng hoảng sợ, liền hỏi tôi, nếu như không xử lý sẽ để lại hậu quả gì? Nếu như Tứ thúc chỉ gõ mõ hàng đêm, thì cũng không cần giải quyết, có khi là con trăn dùng phương thức này bắt Tứ thúc chuộc tội, sau khi đã hoàn thành sẽ không còn quấn lấy thúc nữa? Tôi thở dài, nói tạm thời tôi cũng chưa rõ, có điều sự việc chắc chắn không đơn giản như vậy. Tiểu Nguyệt cười khổ:

"Trương ca, cho dù tôi có đi nói với Tứ thúc cũng vô dụng, Tứ thúc trong bản có tiếng là cố chấp, ngoại trừ mấy sơn thần mà người Thái tôn thờ, thúc đều không tin bất cứ loại quỷ thần nào khác. Hay là tối nay, nhân lúc Tứ thúc gõ mõ, chúng ta đánh thức ông dậy, trông thấy cảnh tượng quái dị đó chắc chắn thúc sẽ tin."

Tôi lắc đầu nói đây cũng không phải chủ ý tốt, nếu Tứ thúc đang mộng du mà bị đánh thức bất chợt, hậu quả sẽ rất thảm. Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng Tiểu Nguyệt liền bày ra cách, đêm nay dùng điện thoại quay lại cảnh Tứ thúc gõ mõ. Tôi cũng đồng ý. Bàn bạc một lúc, tôi lên giường nghỉ ngơi. Nhưng cũng chẳng nghỉ ngơi nổi, vì hôm nay, trong bản có đám cưới, theo phong tục, cả bản sẽ ăn mừng cả ngày. Dân bản mang theo lễ vật đã chuẩn bị sẵn, qua nhà có hỷ sự chúc mừng, báo đáp lại, chủ nhà sẽ giữ họ lại dùng cơm, thiết yến.Bởi vậy, trong bản cả ngày đều náo nhiệt, ồn ào, thậm chí tôi với danh phận là dũng sĩ dân tộc Thái, cũng bị bắt làm chủ trì giết gà đãi khách. Vất vả cơm nước hồi lâu mới xong, tôi trở về ngủ một mạch tới tối, mở mắt ra, chỉ thấy Tứ thúc đang ngồi trò chuyện với mấy người khác. Trông thấy tôi, liền chào hỏi, gọi ra nói chuyện cùng. Người đang trò chuyện với Tứ thúc là cha của cô gái lấy chồng hôm nay, ông ta ở đây để chờ nhà trai tới đón dâu. Tứ thúc bảo tôi gọi ông ta là lãng bá, lãng bá địa vị trong bản khá cao, gần bằng Tứ thúc.Lãng bá nhìn có vẻ nóng vội, đi đi lại lại, nói đã tới giờ này, mà nhà trai chưa đến, hay có chuyện gì xảy ra? Tứ thúc an ủi:

"Đừng đoán mò, hôm nay là ngày vui, sao lại có chuyện gì? Chú rể cũng là người biết điều."

Tôi nói:

"Chắc không sao đâu, để tôi ra ngoài một chút xem, có gì tiếp đón bọn họ."

Tứ thúc vội vàng từ chối, nói tôi là khách quý, sao có thể để tôi đi. Nói xong ông sai một đứa bé bên cạnh đi ra ngoài chờ người. Đứa bé liền thoăn thoắt chạy ra ngoài. Không được bao lâu, bên ngoài vang lên một tiếng khóc, chính là của đứa bé vừa nãy.Đứa bé toàn thân đầy bụi đất, xước xát tay chân, lảo đảo chạy về bản, vừa chạy vừa khóc. Lòng tôi chợt chột dạ, biết chắc là xảy ra chuyện, vội chạy tới hỏi đứa bé. Nó khóc nước mắt nước mũi giàn dụa:

"Không xong, không xong rồi Tứ thúc, nhà trai đều đã... chết, thúc mau ra xem đi."

- "Cái gì?" Tứ thúc nhảy dựng lên:

"Hôm nay là ngày vui, ngươi chớ nói lung tung."

Tôi liền đỡ lời:

"Tứ thúc, đi ra xem sẽ biết, đứa nhỏ này rất ngoan ngoãn, sẽ không bịa chuyện vậy đâu."

Tứ thúc cũng gấp gáp, vội triệu tập thanh bản, xông ra ngoài. Lúc chúng tôi đi tới đầu đường đất vào bản, tất cả đều há hốc mồm. Trong không khí nồng nặc mùi máu tanh tưởi, hiện trường tan hoang. Một cỗ xe dán chữ "Hỷ" lật ngược dưới khe nước ven đường, người trên

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip