Chương 83: Tình thương vô bờ bến
Để tránh bị phát hiện, chúng tôi lén lút đi ra khỏi phòng. Tiểu Nguyệt dẫn bọn tôi đi đường tắt, rất nhanh đã tới nhà Tứ thúc. Tiếng gõ mõ đều đều vang lên từ trong phòng. Tôi nhỏ giọng hỏi Tiểu Nguyệt, chẳng lẽ nàng thật sự không nghe thấy gì sao? Tiểu Nguyệt lắc đầu, nàng không hề nghe thấy gì cả. Sao lại kỳ quái như vậy, chỉ mình tôi nghe thấy tiếng mõ? Tôi nhẹ nhàng đẩy cửa sổ, nhìn vào bên trong. Tứ thúc vẫn như đêm qua, ngồi trên ghế, tay cầm một cây gậy, đều đều gõ vào mõ. Mặc dù đã nói trước cho Tiểu Nguyệt và Lý mặt rỗ tình hình này, nhưng khi hai người chứng kiến tận mắt, vẫn kinh hãi mà há hốc mồm.Mắt thấy Tiểu Nguyệt định kêu lên, tôi liền bụm miệng nàng lại, nói khẽ:
"Được rồi, đừng nói chuyện, mau lấy điện thoại ra quay phim lại."
Tiểu Nguyệt mới lấy điện thoại ra, ghi hình Tứ thúc. Nàng bị dọa không ít, tay run run, tôi đành cầm lấy điện thoại, tự quay. Chú Tứ gõ thêm vài phút, sau đó cầm mõ lên ghé miệng thổi hơi, thổi xong lại tiếp tục gõ. Được một lát như vậy, đột nhiên Tứ thúc buông gậy xuống, hai mắt mở trừng trừng, nhìn về phía chúng tôi.Lòng tôi chột dạ, thầm nghĩ không ổn rồi, xem ra đã bị phát hiện. Cũng không biết là 'mõ' phát hiện ra chúng tôi, hay là Tứ thúc phát hiện ra. Đang suy nghĩ, thì Tứ thúc lại chậm rãi đứng lên. Ông ấy muốn làm gì? Nội tâm tôi rất căng thẳng, không phải là muốn đối phó với chúng tôi chứ? Vì an toàn, tôi kéo Tiểu Nguyệt và Lý mặt rỗ lùi ra ngoài sân, tiếp tục theo dõi động tĩnh của Tứ thúc. Chú đội cái mõ lên trán, đi ra, mặc dù bước đi chệnh choạng, lắc lư, nhưng cái mõ vẫn dính chặt trên trán.Thoáng cái đã đi tới góc tường, sau đó Tứ thúc cầm cái thuổng sắt lên. Tôi giật mình, theo bản năng nghĩ là thúc chuẩn bị tấn công chúng tôi, liền thuận tay rút cây chủy thủ bên hông ra. Chẳng ngờ, Tứ thúc cũng không thèm để ý chúng tôi, mà quay người đi ra khỏi sân. Bên ngoài tối như bưng, thậm chí còn nghe tiếng sói hoang gào rú, Tứ thúc cầm thuổng sắt, là định làm gì? Đi săn? Cũng không phải, đi săn sẽ không dùng thuổng. Không dám suy nghĩ nhiều, tôi kêu hai người bám theo. Tứ thúc lắc lư, tới một nhà, gõ cửa. Gõ cửa xong, bỗng nói:
"Mau dậy làm việc."
Người trong nhà nhìn Tứ thúc, anh mắt rất kinh ngạc. Bởi Tứ thúc hai mắt nhắm chặt, còn đội cái mõ trên đầu, nhìn qua rất quái dị. Tôi sợ họ sẽ đánh thức Tứ thúc, làm thúc ấy trở thành ngớ ngẩn, nên chạy ra đứng sau lưng chú, nhẹ giọng nói cho mấy người kia, cứ làm theo lời chú. Đám dân bản kia trợn tròn mắt, chắc cũng đoán được là do quỷ cản đường đang tác quái, liền nghe lời tôi, theo Tứ thúc giao phó, cầm thuổng sắt nhà mình ra.Tứ thúc gọi toàn bộ dân bản dậy, nửa đêm nửa hôm, một đoàn người cầm thuổng sắt thật khiến người khác hoang mang. Tôi bảo Tiểu Nguyệt nói với mọi người, tuyệt đối đừng nên sợ hãi, quỷ cản đường đang khống chế Tứ thúc, cứ để xem rốt cuộc nó muốn làm gì. Chỉ cần thấy có vẻ nguy hiểm, tôi sẽ đứng ra giải quyết. Nghe Tiểu Nguyệt giải thích, mọi người tỉnh táo hơn nhiều, đi theo Tứ thúc, thẳng tới con đường đất vào bản.Ánh trăng lạnh lùng tỏa xuống, pha tạp thêm bóng cây, giăng khắp nơi, giống như một cái lưới, nhìn mà lo sẽ bị cái lưới kia chụp lên. Tôi sợ sẽ có nguy hiểm, liền bảo các dân bản chờ tại
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền