ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Âm Gian Thương Nhân

Chương 94. Có em trong đời

Chương 94: Có em trong đời

Đây là một phòng tang lễ! Ánh nến mờ nhạt, hai bên câu đối phúng điếu đau thương. Còn Liễu Như Thị, giờ này đang nằm yên trong quan tài gỗ đỏ chót. Trước đó còn là một kỹ nữ phong hoa tuyết nguyệt, giờ này đã biến thành một thi thể lạnh băng. Khuôn mặt nàng đầy nếp nhăn, làn da nhợt nhạt vô sắc, hai quầng mắt thâm xì do đau bệnh, trông già đi tới hai ba chục tuổi. Cặp mắt kia còn như xung huyết, đỏ ọc nhìn tôi chằm chằm, làm tôi không khỏi sợ hãi.Dù nỗi sợ đã dâng lên tới cực điểm, nhưng tôi vẫn phải cố gắng kìm nén, tự nhủ mình phải thật bình tĩnh, nếu không sẽ mãi mãi bỏ mạng tại nơi này.

"Chàng...đang sợ hãi sao?"

Liễu Như Thị rốt cuộc cũng nói chuyện. Đôi môi nhợt nhạt của nàng bất động, đôi mắt không nháy, âm thanh khàn khàn từ sâu trong yết hầu phát ra, khiến tôi rùng mình. "Không sợ." Tôi nén hơi nói:

"Răng long đầu bạc, đó chẳng phải lời hứa năm xưa ta nói với nàng sao? Giờ thực hiện được, ta rất an lòng. Nàng mang ta đi cùng đi, trên hoàng tuyền lộ có ta chăm sóc cho nàng."

Thân thể của Liễu Như Thị run lên bần bật, khóe mắt dâng trào nước mắt:

"Chàng.. chàng thực sự không rời bỏ thiếp?"

-

"Nhất định không."

Tôi cười, lấy tay lau nước mắt cho nàng:

"Nếu có kiếp sau, ta vẫn muốn bên nàng."

Liễu Như Thị thở dài, nước mắt càng trào ra. Mà bề ngoài của nàng, cùng theo đó mà dần trở về bình thường, vẫn xinh đẹp như vậy, khiến người ta si mê. Quang cảnh xung quanh cũng từ tang tóc biến thành căn phòng lầu xanh.

"Chàng đi đi."

Nàng nói:

"Thiếp không đáng để chàng vương vấn. Chỉ cần biết chàng có tấm chân tình này, thiếp đã mãn nguyện rồi."

Nói xong, Liễu Như Thị ngồi dậy, nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, ánh mắt ẩn chứa đau thương.

"Thực ra nàng rất tốt."

Tôi nói:

"Mau cùng ta đi, rời khỏi chốn lầu xanh vô tình này, đến nơi thuộc về nàng."

-

"Thiếp...có thể? Chúng ta tới nơi nào?"

Nàng rưng rưng. Tôi cười nói:

"Đưa tay cho ta, con đường từ nay tới cuối đời, ta dắt nàng theo."

Nàng kích động nhìn tôi, cuối cùng ánh mắt đầy hy vọng, khẽ gật đầu. Tôi nắm lấy tay nàng, nghe theo lời Nhất Sơ dặn, nhắm hướng Đông mà đi.Nàng thì theo sát tôi, nắm chặt bàn tay, anh mắt không dám rời tôi một giây, chỉ sợ tôi sẽ biến mất trước mặt nàng. Không biết cứ thế đi được bao lâu, tôi chợt nghe giọng của Nhất Sơ. Bừng tỉnh, tôi mở mắt ra phát hiện mình vẫn đang nằm trong tấm chăn bông lạnh giá, toàn thân rét run, hai chân tê cóng tới mất đi cảm giác. "Xong rồi." Nhất Sơ đứng bên cạnh nói. Nghe giọng Nhất Sơ, lão già lập tức lôi tôi từ trong chăn ra, móc một bình sứ nhỏ màu trắng, dùng nhánh cây dấp nước bên trong, vẩy lên chân tôi. Hai chân tôi vì vậy mới lấy lại cảm giác, khó nhọc đứng lên.Sau đó lão già lại vẩy chút nước lên cái chăn, rồi thận trọng gấp chăn lại. Tôi vội hỏi Nhất Sơ, oán khí trong chăn phải chăng đã được tiêu trừ? Hắn gật đầu:

"Đúng vậy, có điều nếu ngươi phải tìm chủ cho nó càng sớm càng tốt. Tới sông Tần Hoài, tìm một nữ tử phong trần mà bán nó đi. Bán xong mới không phải lo lắng."

Tôi gật đầu, cúi xuống ôm chăn bông vào lòng. Không biết có phải ảo giác hay không, nhưng trước đó chăn toàn mùi hôi thối, giờ trong tay tôi lại phảng phất mùi thơm cơ thể phụ nữ, rất giống với mùi hương trong giấc mộng vừa nãy.Liễu Như Thị thật sự vừa ghé qua?

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip