ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Âm Gian Thương Nhân

Chương 95. Gã chủ thuyền quái dị

Chương 95: Gã chủ thuyền quái dị

Một cái chăn bông, nhẹ nhàng bán được 200 vạn, cũng coi như đi chuyến này không uổng phí. Đương nhiên, số tiền này chia đều cho 3 người: tôi, Tiểu Nguyệt và Lý mặt rỗ. Chia xong thì dư ra mấy vạn số lẻ, Tiểu Nguyệt nói: “Thôi thì số tiền này coi như tiền đi du lịch, chúng ta ở lại Nam Kinh xả hơi một phen có được không? Dù sao Nam Kinh cũng là cố đô của lục triều, đi một vòng có khi còn gặp được âm vật khác.”Tôi cười gật đầu đồng ý, ngó qua Lý mặt rỗ thì hắn đang tiếc đứt ruột, nước mắt lưng tròng. Ở Nam Kinh đang là mùa đông, phong cảnh rất đẹp. Đi dọc bờ sông Tần Hoài, ngắm nhìn kiến trúc cổ kính, cảm thấy tâm tình vô cùng thanh thản. Xung quanh bờ sông, nhà cửa đều đã được tu sửa thành khách sạn, nhà nghỉ. Bởi đây là danh lam thắng cảnh, nên sinh hoạt rất đắt đỏ, chúng tôi phải bỏ ra một số tiền không nhỏ mới có thể ở trên du thuyền một đêm, vãn cảnh sông Tần Hoài.Lý mặt rỗ nửa đùa nửa thật, nói có rượu có thịt, chỉ thiếu nữ nhân; nếu giờ đang là thời nhà Minh, mỗi ngày hắn chắc chắn sẽ đến đây nghe hát, có thể được nhìn thấy Liễu Như Thị hồi còn trẻ, hắn chết sớm mấy năm cũng không luyến tiếc. Tôi thật sự nghi ngờ Lý mặt rỗ này có lúc chết trên bụng nữ nhân… Ngồi trên thuyền tới tối, một sự việc đặc biệt xảy ra. Chủ thuyền là một người đàn ông khoảng 40 tuổi, đang uống rượu với bạn bè ở đầu thuyền, tiếng nói chuyện ồn ào, làm người ta ngủ không yên.Lý mặt rỗ bực mình, mấy lần ra kêu ca, nhưng gã chủ thuyền vẫn không chịu nói nhỏ đi. Lý mặt rỗ bị trêu gan, tức giận vén tay áo lên định ăn thua đủ. Nhưng ở nơi lạ nước lạ cái, không nên gây sự là tốt nhất, nên tôi túm Lý mặt rỗ vào phòng, bảo hắn nhịn một chút, cùng lắm thì mai chúng ta đổi thuyền khác. Lý mặt rỗ miễn cưỡng đồng ý, nhưng chẳng được bao lâu, lại bốc hỏa khí, muốn xông ra ngoài. Tôi lo hắn sẽ làm lớn chuyện, vẫn cố khuyên hắn. Lý mặt rỗ cười nói:

"Trương gia tiểu ca, ngươi cứ yên tâm đi. Ngươi nhìn xem, chẳng phải gã chủ thuyền đang đánh bài sao? Ta ra ngoài cùng hắn hơn thua một ván. Nếu ta thắng, chẳng cần ăn tiền, chỉ cần hắn im miệng lại là được."

Lâu rồi Lão Lý này mới đưa ra được ý kiến hay. Đối với trình độ cờ bạc của hắn, lòng tôi biết rõ, nên không nói gì, gật đầu để hắn đi. Lý mặt rỗ ra ngoài, vừa được một lát đã trở lại, chỉ có điều tiếng la hét của lão chủ thuyền còn lớn hơn lúc nãy. Thấy Lý mặt rỗ sầm mặt lại, tôi vội hỏi hắn có phải đã thua gã chủ thuyền không? Lý mặt rỗ phẫn nộ nắm chặt tay nói:

"Thua cái đầu ngươi, lão tử thắng liền 3 ván, nhưng gã không chịu giữ lời."

Tôi vỗ vai Lão Lý, bảo hắn thôi đừng nghĩ ngợi nhiều, coi như đêm nay thức trắng ngắm cảnh sông đi. Ấy vậy mà cũng chẳng thức nổi, hai mắt cứ díp lại, mặc cho tiếng ồn ào của gã chủ thuyền, chúng tôi vẫn lăn ra ngủ. Nhưng đến nửa đêm, tôi lại bị đánh thức bởi tiếng cười điên cuồng của Lý mặt rỗ. Tôi phẫn nộ mắng hắn:

"Đêm hôm khuya khoắt, ngươi bị điên à?"

Lý mặt rỗ kích động kéo tôi dậy:

"Mau ra mà nhìn, gã chủ thuyền đang trần như nhộng chạy ở đầu thuyền kìa. Mẹ kiếp, lúc chơi bài thì không giữ lời, giờ nửa đêm lại đi thực hiên."

Tôi chạy ra ngoài nhìn, quả nhiên thấy một

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip