ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Âm Gian Thương Nhân

Chương 97. Tàng bảo các

Chương 97: Tàng bảo các

Gã chủ thuyền ôm đầu nói:

"Chính là ta."

- "Chính ngươi?" Tôi khó hiểu nhìn hắn. Gã chủ thuyền giải thích, thật ra những vết thương trên bụng đều là do hắn tự gây ra. Mấy ngày qua, bị tạm giam trong đồn cảnh sát, hắn ở chung phòng với một bọn lưu manh. Lũ giang hồ thấy hắn là người hiền lành, nên rất coi thường, dọa nạt hắn. Gã chủ thuyền không chịu được, lại phạm vào tật khoác lác, nói hắn quen biết đại ca của mấy tên giang hồ kia, thậm chí còn thân như thủ túc.Mấy tên kia tất nhiên đời nào chịu tin hắn, hắn liền thề:

"Nếu không đúng, ta sẽ tự sát cho các ngươi xem."

Ai ngờ, nửa đêm, hắn liền tuân thủ lời hứa, đứng trên giường tìm cách tự sát. Có lần dùng răng cắn vào bụng, có lần dùng bàn chải đâm, thậm chí còn cắn lưỡi. Nhưng cũng may, ở đây rất nghiêm ngặt, nên hắn bị cảnh sát phát hiện, kịp thời ngăn cản, bởi vậy mới không tự sát thành công. Nhưng gã chủ thuyền có vẻ nhận ra, nếu hắn không tự sát, âm vật kia nhất định sẽ không buông tha, cho nên mới tìm chúng tôi cầu cứu.Nghe xong, chúng tôi đều câu nín. Nói cắn lưỡi, tự đâm bằng bàn chải đánh răng còn có thể hiểu được, nhưng làm sao hắn tự cắn bụng mình được? Khó có thể tưởng tượng, giữa đêm hắn giống như phụ nữ tập yoga, uốn cong cơ thể, dùng miệng cắn cái bụng. Thật ghê rợn. Gã chủ thuyền nói, chính hắn cũng không biết chuyện gì xảy ra, chỉ nhớ lúc hắn mở mắt ra, đau tới mức cảm giác thắt lưng rời ra. Lý mặt rỗ lại hỏi:

"Vậy sao ngươi không dám đi mua đồ ăn? Việc này có liên quan gì đâu?"

Chủ thuyền trả lời:

"Bởi ta phát hiện ra một quy luật, chỉ cần ta không giao tiếp với người khác, lại mặc quần áo như ăn mày, khiến không ai nhận ra, thì vật kia sẽ không bám theo ta nữa."

Tôi dở khóc dở cười, một chủ thuyền giàu có, lại bị giày vò tới mức phát điên. Tôi hỏi, hắn có mang theo đồ cổ nào trên người không? Có khả năng âm vật luôn ở bên cạnh hắn. Hắn lại lắc đầu, nói nào đơn giản như vậy. Mới đầu hắn cũng nghĩ, có thể trên người đeo thứ gì đó có ma lực âm tà. Hắn liền tháo hết nhẫn, dây chuyền.. cất vào phòng đổ cổ, bản thân cũng cố tránh xa những vật này. Nhưng hoàn toàn vô ích, hắn vẫn không thoát khỏi vật âm tà đó.Hắn thậm chí còn nghĩ có ma quỷ đang theo hắn, nên mới không thể trốn thoát. Tôi như có điều suy nghĩ, gật đầu, thực ra cũng chưa từng nghe qua loại này. Nếu có Nhất Sơ ở đây thì tốt, hắn chắc chắn sẽ tìm ra âm vật trong nháy mắt. Giống như lần trước đụng phải chăn bông tơ vàng, Nhất Sơ chỉ liếc mắt đã tìm ra vấn đề. Haiz, vẫn trách tôi kinh nghiệm còn quá non nớt. Nghĩ vậy, tôi bèn gọi điện thoại cho Nhất Sơ. Nhưng điện thoại hắn lại tắt máy như mấy lần trước, khiến tôi không khỏi thất vọng.Nói thật, bản thân tôi không muốn quản chuyện của gã chủ thuyền, dù sao cũng mới kiếm được một món tiền, tôi không muốn mạo hiểm lần nữa. Cuối cùng, Lý mặt rỗ nghĩ ra một cách, nói, lão già ở thị trấn kia có quen biết với ông nội tôi, từng hợp tác làm ăn nhiều năm như vậy, chắc lão sẽ biết lai lịch thứ này, biết đâu sẽ nói cách giải quyết cho chúng tôi. Đúng, có công cụ bày sẵn trước mặt, không dùng thì phí. Tôi liền lấy điện thoại ra, gọi cho lão già. Còn Lý mặt rỗ thì kéo gã chủ thuyền sang một bên, thương lượng thù lao vụ này.Lão

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip