ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Âm Gian Thương Nhân

Chương 96. Ai sẽ giết người

Chương 96: Ai sẽ giết người

Vốn dĩ gã chủ thuyền không thừa nhận rằng đêm qua gã đã sang tên cái thuyền này cho vợ cũ, gã nói là do cô ta sử dụng thủ đoạn hèn hạ. Vợ cũ của hắn tất nhiên vô cùng tức giận, dứt khoát gọi công chứng viên tới, còn có cả video quay lại hợp đồng tối qua cho gã xem. Gã chủ thuyền trợn tròn mắt, một mực khẳng định là do hắn mộng du, chứ bản thân hắn không hề hay biết. Đương nhiên chẳng một ai tin gã cả. Sau đó cô vợ cũ thậm chí còn gọi cảnh sát tới, nói gã chủ thuyền gây rối. Hai người này thật thú vị, tôi không nhịn được cười lên, quả thật còn cẩu huyết hơn bất kỳ bộ phim truyền hình cẩu huyết nào mà tôi đã từng xem.Mà chuyện này chẳng liên quan gì tới tôi, tôi tất nhiên không quan tâm. Gã chủ thuyền bị bắt đi cũng tốt, chí ít buổi tối tôi có thể ngủ ngon. Mấy ngày sau đó, chúng tôi vẫn ở lại Nam Kinh chơi, Tiểu Nguyệt tuyên bố: chưa tiêu hết mấy chục vạn kiếm được này, nàng sẽ chưa đi đâu. Gặp phải một cô nương 'đáng yêu' như vậy, tôi cũng bó tay, chỉ đành cùng nàng đi lung tung Nam Kinh này.Cỡ chừng một tuần sau, chúng tôi từ đài thiên văn núi Tử Kim trở về, như mọi ngày, mệt tới bước không nổi. Vừa về tới nơi, tôi gặp một tên ăn mày đang ngồi bên bờ sông. Tên này đúng là to gan, dám đến nơi du lịch phồn hoa này ăn xin, không sợ trật tự đô thị sao? Nhưng chẳng qua người ta cũng vì miếng cơm manh áo, nên chúng tôi cũng không nói gì. Nhưng đúng lúc chúng tôi đi ngang qua hắn, hắn lại đột ngột ngẩng đầu nhìn chúng tôi, sau đó giống như mèo thấy mỡ, nhào tới phía trước:

" n nhân, cứu mạng, ân nhân."

Chúng tôi bị hành động kỳ quái của tên ăn mày làm cho giật mình, chờ tới khi hắn vén mớ tóc bẩn thỉu lên, chúng tôi càng kinh hãi há hốc mồm. Tên ăn mày này, không phải ai khác, mà chính là gã chủ thuyền. Trời ạ, hai ngày trước hắn còn quần áo chỉnh tề, đi ra từ đồn cảnh sát, sao bây giờ lại thành bộ dạng này? Trên người hắn bốc mùi hôi thối, tôi vội lùi về hai bước. Lý mặt rỗ cũng nhận ra, mắt chữ a mồm chữ o:

"Ơ ơ, đây chẳng phải chủ thuyền của chúng ta sao? Đây là thế nào, trải nghiệm cuộc sống ăn mày ư?"

Người ta trở thành ăn mày, Lý bát giới này còn chế nhạo, việc này có quá đáng quá không? Tôi nhìn qua, thấy toàn thân gã chủ thuyền này lộ ra một cảm giác cổ quái. Dù sao một đại gia du lịch, trong mấy ngày sao lại nghèo tới mức này cho được? Vả lại, hồi nãy hắn còn gọi chúng tôi là ân nhân, bảo chúng tôi cứu mạng, tôi thật không hiểu, trong đầu gã nghĩ gì. Tiểu Nguyệt kéo tay tôi lại, ra hiệu đừng để ý, mau đi thôi. Tôi gật gật đầu. Nhưng gã chủ thuyền kiên quyết không để chúng tôi đi, lại xồ ra trước mặt, quỳ xuống:

" n nhân, xin cứu mạng, có người muốn giết ta, chỉ có các ngươi mới có thể cứu ta."

Chuyện này rốt cuộc là thế nào? Tôi không hiểu nổi, bất đắc dĩ cười khổ:

"Có phải ngươi muốn xin tiền không?"

Hắn lắc đầu lia lịa:

"Không, ta có tiền, có rất nhiều tiền. Nếu các ngươi cứu mạng của ta, tiền của ta cho các ngươi hết."

Vừa nói, bàn tay bẩn thỉu của hắn lục lục trong túi, rất nhanh liền móc ra một xấp tiền, đều là tờ một trăm tệ, mặc dù bẩn thỉu nhưng không hề là tiền giả. Đây là đâu, tôi là ai? Nhiều tiền như

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip