Chương 102: Màn 7 - Tiểu Mãn 14
Lý Tâm Nguyệt hừ lạnh một tiếng: “Cho dù ngươi tới đây cũng vô dụng.”
Tô Triết nghiêng đầu sang, nhìn Mộ Thanh Dương đã hôn mê và Tô Xương Hà đã bị trọng thương, bất đắc dĩ gãi đầu: “Phiền toái rồi.”
“Đã lâu không gặp, Tô Triết tiên sinh.” Tiêu Nhược Phong thản nhiên nói.
Tô Triết khẽ mỉm cười: “Trí nhớ của điện hạ tốt thật, vẫn còn nhớ ta.”
“Thông Mệnh linh, Đoạt Mệnh hoàn, không dám quên.” Tiêu Nhược Phong cũng mỉm cười.
“Toa đõa không phoải người của Ám Hà.” Tô Triết cầm phật trượng, nâng thân thể Mộ Thanh Dương lên, sau đó giơ tay nắm lấy cổ áo Tô Xương Hà: “Tha cho ta một con đường sống nhé?”
“Năm xưa khi chiếm hết thượng phong, Tô Triết tiên sinh cũng tha cho chúng ta một con đường sống.” Tiêu Nhược Phong xua tay ý bảo Lý Tâm Nguyệt tránh đường: “Tâm Nguyệt tỷ tỷ, thả Tô Triết tiên sinh đi đi.”
Lý Tâm Nguyệt vẫn cầm kiếm đứng yên tại chỗ, kiếm khí bừng bừng: “Thả hổ về rừng, hậu hoạn vô cùng.’
“Nhất định phải đánh?” Tô Triết trầm giọng nói.
“Tâm Nguyệt tỷ tỷ, thả Tô Triết tiên sinh đi đi.” Tiêu Nhược Phong lặp lại lần nữa, lần này giọng điệu nhấn mạnh thêm.
Lý Tâm Nguyệt khẽ thở dài một tiếng, thu hồi kiếm khí quanh người, lẳng lặng lùi sang một bên.
“Đa tạ.” Tô Triết mang theo hai đồng bọn, tung người rời khỏi.
Lý Tâm Nguyệt đi tới bên cạnh Tiêu Nhược Phong, giọng nói mang vẻ quở trách: “Vì sao lại thả bọn chúng đi? Ta đã phái người gọi Bạch Hổ tới rồi, bọn chúng không có cơ hội.”
“Nếu hắn không có ý muốn giết ta, sao ta lại phải giết bọn hắn.” Tiêu Nhược Phong trả lời.
“Không có ý muốn giết ngươi?” Lý Tâm Nguyệt nhìn Điêu Lâu Tiểu Trúc bị đập tan nát: “Ngươi có chắc không?”
“Ta chắc, tuy trông như hắn đã dốc toàn lực, nhưng thực lực của Ám Hà đại gia trưởng không phải chỉ có vậy.” Tiêu Nhược Phong nhặt một cái chén vỡ dưới đất lên: “Thú vị.”
“Tức là ngươi nói bọn chúng bố trí tỉ mỉ một cục diện tất sát nhắm vào ngươi, nhưng cuối cùng mục đích lại không phải để giết ngươi mà là đẩy mình vào chỗ chết? Chuyện này quá vớ vẩn.” Lý Tâm Nguyệt lắc đầu nói.
“Có đôi khi thế sự vớ vẩn như vậy đấy.” Tiêu Nhược Phong mỉm cười.
Quán trọ Triều Lai.
Tô Triết đặt Tô Xương Hà và Mộ Thanh Dương vào phòng. Bạch Hạc Hoài vốn đang nằm trên ghế thảnh thơi ăn bánh bột ngô của Thư Tâm Trai, thấy vậy cả kinh, lập tức nhảy phắt khỏi ghế: “Sao lại thành ra như vậy?”
“Cứu người quan trọng, chuyện khác lát hãng nói.” Tô Triết lau mồ hôi trên trán.
Bạch Hạc Hoài nhìn thoáng qua Tô Xương Hà lại nhìn thoáng qua Mộ Thanh Dương: “Trông như đều sắp chết, cứu ai trước?”
“Cứu thủ lĩnh trước, cứu thủ lĩnh trước.” Mộ Thanh Dương đột nhiên mở bừng mắt ra, bờ từ dưới đất dậy: “Ta tỉnh rồi. À không, ta chịu được.”
Tô Triết cau mày: “Thằng nhãi nhà ngươi giả chết?”
“Không phải thế, ta bị kiếm đó đánh hôn mê thật.” Mộ Thanh Dương vội vàng xua tay: “Nhưng kiếm đó chỉ tru tâm, không giết người, cho nên ta bị ngoại thương không nặng, không như thủ lĩnh, thủ lĩnh phải nói là vạn kiếm xuyên tâm.”
“Ngươi câm miệng đi.” Tô Xương Hà há miệng thở hổn hển, miễng cưỡng nói được mấy chữ.
“Ngươi gặp ai vậy, kiếm pháp thật đang sợ.” Bạch Hạc Hoài rút từ bên hông ra một tấm vải trắng, bên trên phủ kín châm bạc. Cô vung tay, đống châm bạc cắm lên người Tô Xương Hà: “Cầm máu trước đã.”
“Thiên Khải Thanh Long sứ, truyền nhân Tâm kiếm.” Tô Triết lấy tẩu thuốc ra.”Con
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền