ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ám Hà Truyện

Chương 101. Màn 7 - Tiểu Mãn 13

Chương 101: Màn 7 - Tiểu Mãn 13

Tiêu Nhược Phong khoát tay, Hạo Khuyết kiếm theo tiếng xuất hiện, hắn vung kiếm về phía trước, đánh lên dao găm của Tô Xương Hà. Tô Xương Hà bị đánh bật lại ba bước, quần áo của Tiêu Nhược Phong nhẹ nhàng hất lên rồi lại chậm rãi hạ xuống. Hắn thở một hơi dài: “Đã lâu rồi ta không đánh nhau trong Thiên Khải Thành.”

Mộ Thanh Dương gỡ thanh kiếm gỗ đào trên lưng xuống, dựng trước mặt, miệng khẽ tụng niệm gì đó, tiếp đó một luồng sáng lóe lên trên thân kiếm.

Tô Xương Hà trước mặt Tiêu Nhược Phong đột nhiên biến thành ba người.

“Người trong Ám Hà còn biết thuật pháp Đạo gia?” Giọng điệu Tiêu Nhược Phong vẫn không chút rung động.

“Chỉ cần giết được người, không cần biết Phật gia Đạo gia Nho gia hay gì, đều là thuật pháp tốt.” Dao găm trong tay Tô Xương Hà múa lên một đóa hoa đao, chém tan bàn tiệc trước mặt Tiêu Nhược Phong, tiếp đó hoa đao lại ép thẳng về phía Tiêu Nhược Phong, mỗi chiêu đều nhắm vào chỗ yếu hại của hắn.

Tiêu Nhược Phong thì liên tục né tránh, thân hình của hắn chạy một vòng quanh Điêu Lâu Tiểu Trúc, trước sau gì vẫn không hề xuất kiếm.

“Điện hạ không chịu rút kiếm là định kéo dài thời gian à?” Tô Xương Hà cười lạnh nói.

Tiêu Nhược Phong lắc đầu nói: “Ta chỉ quên mất nên xuất kiếm ra sao.”

“Quên mất?” Tô Xương Hà khẽ nhíu mày, dao găm cắt qua ống tay áo Tiêu Nhược Phong.

Tiêu Nhược Phong tiếp tục lùi lại phía sau. “Ta từng có một kiếm tên là Thiên Hạ Đệ Tam. Vì sư phụ ta Lý Trường Sinh có một kiếm tên là Thiên Hạ Đệ Nhị, ngụ ý ý thiên hạ này ta đệ nhị thì ai dám xưng đệ nhất.”

“Vậy Thiên Hạ Đệ Tam của ngươi tức là sau học đường Lý tiên sinh, đạo về kiếm thuật, chính ở chỗ ngươi.” Tô Xương Hà cười nói: “Ta nên đổi chỗ với cái gã kia, để hắn tới giết ngươi.”

“Nhưng ta không thể thi triển kiếm đó, ta còn nhớ rõ sự khoái hoạt khi vung kiếm, dũng mãnh khi vung kiếm, nhưng khi ta rút kiếm giơ lên chỉ cảm thấy rất ít hứng thú, mà Hạo Khuyết kiếm cũng không trả lời ta.” Giọng điệu Tiêu Nhược Phong vẫn hết sức lạnh nhạt, cứ như chẳng hề lo lắng vì bản thân đang gặp nguy hiểm.

“Hạo Khuyết chỉ là một thanh kiếm mà thôi.” Tô Xương Hà đã chiếm thượng phong, mượn bí pháp của Mộ Thanh Dương, hắn từ một hóa ba, từ từ phong tỏa mọi đường sống của Tiêu Nhược Phong.

“Danh kiếm có linh.” Tiêu Nhược Phong thở dài một tiếng, tiếp đó tung người nhảy lên không trung, nhắm hai mắt lại. Tô Xương Hà cả kinh, khoảnh khắc này khí thế trên người Tiêu Nhược Phong đột nhiên thay đổi, một luồng uy áp kinh người đột nhiên ập tới. Kiếm gô đào trong tay Mộ Thanh Dương đột nhiên chấn động kịch liệt.

“Không tốt!” Tô Xương Hà thầm hô trong lòng, lập tức lao lên đánh về phía Tiêu Nhược Phong, nhưng Tiêu Nhược Phong đã giơ kiếm.

“Trong lòng ta đã không có cái gọi là Thiên Hạ Đệ Tam.” Trường kiếm của Tiêu Nhược Phong chém xuống: “Chỉ còn lại có, Thiên Hạ.”

Kiếm quang lấp lóe như cầu vồng xuyên thủng mặt trời.

Mộ Thanh Dương hộc máu, kiếm gỗ đào trong tay tan thành bột phấn, bị kiếm phong thổi qua, tiêu tán như một làn khói.

Nhưng Tô Xương Hà không hề lui bước, ba hư ảnh lại dung hợp thành một, đón lấy chiêu kiếm Thiên hạ của Tiêu Nhược Phong. Chiêu kiếm này cực kỳ hùng hồn, mang theo ánh sáng vô thượng.

Nhưng theo Tô Xương Hà thấy, chiêu kiếm này trống rỗng, nhợt nhạt, tuy có ý bao dung vạn vật, nhưng trong

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip