Chương 104: Màn 7 - Tiểu Mãn 16
Sau khi người áo đen rời khỏi không bao lâu, Tô Mộ Vũ dựa người vào góc ngủ thiếp đi. Hắn nằm mơ, mơ thấy mấy năm trước, trận chiến Ma giáo đông chinh chấn động thiên hạ vừa kết thúc, bọn họ từ biệt Lý Hàn Y ở Tuyết Nguyệt Thành, chuẩn bị trở về Ám Hà.
Trời chiều đã ngả về tây, hai người đi đường mệt mỏi, bèn dừng chân dưới một mái hiên.
“Thế này không đúng.” Tô Xương Hà nhìn đường phố không một bóng người, khẽ nhíu mày: “Giờ mới là hoàng hôn nhưng trên đường không một bóng người.”
“Ha ha ha.” Tô Mộ Vũ mỉm cười.
Tô Xương Hà không hiểu nguyên nhân, nghi hoặc nói: “Ngươi cười cái gì?”
“Hôm nay là giao thừa, đương nhiên trên đường không có ai. Ngay cả thương lái chăm chỉ nhất, giờ phút này cũng phải trở về.” Tô Mộ Vũ lắc đầu cười: “Cho nên chuyện này không kỳ lạ.”
“Ồ, hôm nay là giao thừa à.” Tô Xương Hà lạnh nhạt nói.
Hai người không nói năng gì tiếp, Tô Mộ Vũ ngẩng đầu nhìn ánh nắng chiều trên không trung, Tô Xương Hà lấy ra túi nước, bắt đầu uống.
“Thơm quá.” Tô Mộ Vũ đột nhiên hít cái.
“Đúng là rất thơm.” Tô Xương Hà cũng ngửi thấy: “Mùi gì vậy?”
“Là mùi đậu hũ chiên.” Tô Mộ Vũ thản nhiên đáp: “Đồ ăn thường thấy trong gia đình bình thường, là một loại đậu hũ khá xốp, được chiên trong dầu, nhà có tiền còn cho thêm thịt.”
“Có muốn ăn không?” Tô Xương Hà liếm môi: “Tới cướp một ít?”
“Giao thừa hàng năm là ngày lành hiếm có của những người nghèo khổ, đừng gây thêm phiền não cho người ta trong ngày này.” Tô Mộ Vũ lắc đầu, phủi bụi đất trên người: “Chúng ta đi tiếp thôi.”
“Lúc bé ngươi có mong đến Tết không?” Tô Xương Hà đột nhiên hỏi.
Tô Mộ Vũ gật đầu: “Đương nhiên, quãng thời gian ăn Tết là vui vẻ nhất. Cho dù một năm trước có bao nhiêu phiền não, khi năm mới đến dường như đều được quét sạch. Mọi người vui vẻ ăn một bữa cơm, đợi tới khi trời sáng, tất cả lại là một khởi đầu mới.”
“Ngươi nói quá sách vở. Ta nghe nói mọi người thích ăn Tết chỉ vì những thứ bình thường tiếc không ăn, tới Tết sẽ lấy ra ăn.” Tô Xương Hà nói.
“Đúng là người bình thường sẽ như vậy. Nhưng khi nhỏ ta sống trong gia đình giàu có, không có cảm giác gì về chuyện này.” Tô Mộ Vũ trả lời.
Tô Xương Hà duỗi người: “Quên mất trước kia ngươi là công tử nhà giàu.”
“Ngươi chưa bao giờ ăn Tết à?” Tô Mộ Vũ hỏi.
Tô Xương Hà cười tự giễu: “Từ khi có ký ức đã lưu lạc cùng đệ đệ, sau thì bị kéo vào Ám Hà. Trong Ám Hà làm gì có chuyện ăn Tết, cho nên ta cũng chưa bao giờ ăn Tết.”
“Đáng tiếc.Cũng tiếc là bây giờ không có quán rượu nào buôn bán, nếu không đã mời ngươi uống một chén.” Tô Mộ Vũ trả lời.
Trong lúc hai người nói chuyện, một cánh cửa gỗ đột nhiên bật mở, một vị lão phu nhân lưng còng lọm khọm đang đứng đó, thần sắc hơi kinh ngạc: “Các ngươi là...”
“Bà cụ đừng sợ, chúng ta chỉ là lữ khách qua đường, dừng chân nghỉ ngơi một chút, giờ đi ngay đây.” Tô Mộ Vũ nhẹ nhàng nói.
“Tết nhất mà còn phải đi đường à?” Lão phu nhân nhìn Tô Mộ Vũ, là một người trẻ tuổi mặt mũi hiền lành.
“Đúng vậy, đi làm chút chuyện, dọc đường trì hoãn.” Tô Mộ Vũ gật đầu: “Tô Xương Hà, chúng ta đi thôi.”
“Ài, ngày giao thừa chỉ có quán trọ trong thành còn mở cửa, các ngươi phải đi bốn năm canh giờ mới tới đại thành gần nhất. Vào đây ăn bữa tất niên đi.”
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền