ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ám Hà Truyện

Chương 105. Màn 7 - Tiểu Mãn 17

Chương 105: Màn 7 - Tiểu Mãn 17

Tô Mộ Vũ tỉnh lại từ giấc mộng, chép miệng một cái.

“Ăn cơm.” Cai ngục bực bội gõ song sắt.

“Đúng lúc đang đói.” Tô Mộ Vũ cười nói, nhìn cai ngục nhét đồ ăn qua song sắt, một cái bánh bột ngô, một bát cháo cháo gạo trắng trông không mấy sạch sẽ và một đĩa dưa muối. Nụ cười của hắn lập tức cứng lại trên mặt, lúc này hắn mới khôi phục tinh thần.

“Mau ăn đi.”

Tô Mộ Vũ lắc đầu: “Ngày nào cũng cháo loãng với dưa muối, có thể đổi món khác không?”

“Thế ngươi muốn ăn gì?” Cai ngục tức tối quát.

“Ta muốn ăn đậu hũ chiên.” Tô Mộ Vũ bình tĩnh trả lời.

Thủ vệ đầu tiên kinh ngạc, tiếp đó trợn tròn hai mắt như đang nghe chuyện nực cười nào đó. Hắn cao giọng cười ha hả: “Đậu hũ chiên? Ngươi nghĩ ngươi là khách quý chắc? Ngươi là tù nhân! Mau ăn cháo cho ta, không thì tới cháo cũng chẳng có mà ăn đâu!”

“Đậu hũ chiên, có phải loại nhân thịt không?” Một nam tử tóc trắng lẳng lặng xuất hiện bên cạnh cai ngục. Cai ngục kinh ngạc quay người, lập tức cúi mình hành lễ: “Thủy Quan đại nhân.”

Thủy Quan cúi người, cầm cái bánh bột ngô lên, gõ cái bốp lên mũ giáp của cai ngục, phát ra một tiếng “bộp”: “Cái bánh ngô này cứng thật. Tông chủ muốn bàn điều kiện với người ta, kết quả ngươi bố trí ăn uống như vậy à?”

Cai ngục do dự một chút rồi trả lời: “Tông chủ không dặn dò gì, xưa nay tù nhân trong Ảnh Ngục luôn ăn như vậy.”

“Đi, chuẩn bị đậu hũ chiên cho Tô công tử, phải là loại nhân thịt.” Thủy Quan tiện tay ném cái bánh bột ngô vào lòng cai ngục: “Tô công tử còn muốn ăn gì nữa.”

“Thêm một bát cơm tẻ nóng hổi là được.” Tô Mộ Vũ trả lời.

“Đi làm đi.” Thủy Quan ném một nén bạc ra, cai ngục nhận lấy, không dám nhiều lời, vội vàng rời khỏi Ảnh Ngục.

“Sao hôm nay lại rảnh rỗi tới thăm ta?” Tô Mộ Vũ thấy cai ngục rời khỏi mới hỏi.

“Có phải sáng nay có người tới Ảnh Ngục gặp ngươi không?” Thủy Quan hỏi.

“Đúng vậy.” Tô Mộ Vũ gật đầu.

“Ngươi có biết hắn là ai không?” Con ngươi của Thủy Quan hơi co lại.

“Không biết, nhưng đoán được.” Tô Mộ Vũ trực tiếp trả lời.

“Thế ngươi có biết tuy hắn đã rời khỏi mọi phong vân bão táp trong Thiên Khải Thành, nhưng vẫn là một người mà không ai dám chọc, là kẻ nguy hiểm tới mức cả Lang Gia Vương cũng cực kỳ e ngại không?” Thủy Quan nói đầy ẩn ý.

Tô Mộ Vũ thở dài một tiếng: “Cho dù biết thì đã sao, có gặp hắn hay không có phải chuyện ta quyết định được đâu.”

“Các ngươi trò chuyện cái gì?” Thủy Quan lại hỏi.

“Hắn muốn hợp tác với Ám Hà, nhưng không đưa ra điều kiện.” Tô Mộ Vũ lắc đầu: “Ta không đồng ý.

“Cũng không cự tuyệt?” Giọng nói của Thủy Quan mang theo ý lạnh.

“Hình như ngươi rất để ý tới người này?” Tô Mộ Vũ đã nhận ra điểm khác thường của Thủy Quan.

Thủy Quan khẽ thở dài một tiếng, gương mặt lại nở nụ cười châm biếm: “Chẳng qua là người này quá đáng sợ, so với Dịch Bặc, hắn đáng sợ hơn gấp mười gấp trăm lần, cho nên ta hơi thất thố. Ta chỉ muốn nhắc nhở Tô gia chủ, đừng có giao dịch với kẻ này.”

“Dịch Bặc chẳng thà vận dụng Ám Hà để ám sát Lang Gia Vương chứ không muốn hợp tác với người này. Đương nhiên ta cũng thấy nguy hiểm.” Tô Mộ Vũ gật đầu: “Ngươi yên tâm đi.”

“Được. Đại gia trưởng đã tiến hành ám sát Lang Gia Vương như kế hoạch của hắn, đương nhiên ám sát thất

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip