Chương 106: Màn 8 - Mang Chủng 1
Ất dậu giáp thân lôi vũ kinh, thừa trừ khước hạ mang chủng tình.
(Trích từ bài thơ << Mai Vũ Ngũ Tuyệt - Ất Dậu Giáp Thân Lôi Vũ Kinh>> của Phạm Thành Đại.)
“Đây là Thiên Khải Thành à.” Một nam tử đeo trường kiếm tháo mũ trùm đầu, ngẩng đầu nhìn tấm bảng lớn, thần sắc có vẻ kinh ngạc: “Trông cũng chỉ có thế.”
“Những người trong giang hồ đều nói cao thủ Thiên Cảnh là thế gian hiếm thấy, nhưng chỉ trong tòa thành này thôi, số cao thủ Thiên Cảnh có thể gọi tên ra được đã lên tới mấy chục, đó là chưa tính những người nấp trong các phủ đệ, không để lộ danh tính.” Một kiếm khách khác ăn mặc tương tự như hắn, nhưng càng thêm nho nhã lễ độ. Người này đi tới bên cạnh hắn, nói đầy ẩn ý.
“À, ý ngươi là chút thực lực cỏn con của ta không đáng nhắc tới?” Nam tử đi đằng trước không buồn để ý, quan sát người bên cạnh.
“Người có thân phận như chúng ta, trước khi rút kiếm càng không bắt mắt thì càng lợi hại.” Nam tử đi đằng sau trả lời.
“Lý tưởng của chúng ta khác nhau, ta muốn dương danh thiên hạ, còn ngươi chỉ muốn làm một con quỷ thầm lặng. Không biết gia chủ suy nghĩ ra sao mà lần nào cũng bố trí chúng ta cùng thực hiện nhiệm vụ.” Nam tử đi đằng trước lắc đầu thở dài.
“Chính vì chúng ta khác biệt nên mới bố trí cho đồng hành. Nếu bố trí cho ngươi một đồng bọn giết địch là sẽ để lại danh tính, để lại danh tính rồi lại khoa trương, khéo ngươi đã chết từ lâu rồi.” Nam tử chậm rãi đi đằng sau mỉm cười nói.
Hai người cứ thế vừa đi vừa tán gẫu, đi dạo trong Thiên Khải Thành khoảng hơn một canh giờ, dáng vẻ hờ hững. Sau đó, cả hai đi tới trước một quán trọ trang trí hoa mỹ. Quán trọ tên là Phượng Khởi Triều Minh.
“Không tệ.” Nam tử đi trước gật đầu, tỏ ý tán thưởng quán trọ này, tiếp đó bước vào, trực tiếp lên tầng hai, mở cửa gian phòng bên trái. Hai người bước vào, cửa phòng khép lại.
Nam tử mặc đạo bào, cõng kiếm gỗ đào ngồi trên chiếc ghế trong phòng, nhìn hai người bước vào cười nói: “Tô Già Thiên, Tô Trường Phong.’
Tô Già Thiên đi tới, trực tiếp ngồi xuống trước mặt đạo sĩ: “Mộ Thanh Dương? Sao lại là ngươi? Gia chủ nhà chúng ta đâu?”
Mộ gia nhún vai: “Gia chủ nhà các ngươi bị Ảnh tông bắt giam rồi.”
“Gia chủ thực lực cỡ nào, làm sao lại bị Ảnh tông bắt giam được?” Tô Trường Phong đi tới, nhíu mày.
“Nơi này là Thiên Khải Thành, là địa bàn của người ta.” Mộ Thanh Dương cười nói.
“Lúc nào cứu viện, lúc nào động thủ, ai bắt, ta đi giết hắn trước!” Tô Già Thiên quát khẽ.
“Đừng vội, chờ mọi người đông đủ sẽ có cơ hội cho ngươi chiến đấu. Ở lại đây đợi ta truyền lệnh.” Mộ Thanh Dương đứng dậy. “Mấy ngày nay cứ dạo chơi trong Thiên Khải Thành, nhưng tuyệt đối không được bại lộ thân phận của mình.”
“Chẳng hiểu gì cả.” Tô Già Thiên hừ lạnh nói.
“Tuân lệnh, cẩn tuân mệnh lệnh gia chủ Mộ gia.” Tô Trường Phong chắp tay cúi người.
“Đúng là tổ hợp kỳ quái.” Mộ Thanh Dương mỉm cười, quay người rời khỏi, sau nửa canh giờ lại xuất hiện trong một quán trọ khác.
Một cô gái che kín toàn thân, đeo một cặp găng tay chỉ bạc đang ngồi trong phòng đọc sách; còn một cô gái khác mặc áo tím, dung nhan tuyệt sắc, đang ngồi dựa mình vào ghế dài nghỉ ngơi.
Mộ Thanh Dương đi vào, cô gái áo tím khẽ mở mắt ra, nhìn hắn một cái: “Ngươi đến rồi.”
Mộ Tranh Dương hít
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền