Chương 165: Màn 10 - Tiểu Thử 19
Nam An thành.
Tô Triết một tay cầm phật trượng, một tay cầu tẩu thuốc, miệng thì nhai cau, giữ nguyên bộ dạng kỳ quái đó nghênh ngang đi lại trên đường. Có điều, những người đi ngang qua đều cực kỳ tôn kính hắn, dồn dập cúi đầu hàng lễ, thậm chí còn tặng thuốc lá loại không tệ. Đương nhiên chuyện này không liên quan gì tới Tô Triết, chỉ vì bên cạnh Tô Triết là Bạch Hạc Hoài đang ăn bánh hoa quế.
Thần Y Tiên Tử Bạch Hạc Hoài, tới giờ cũng coi là một nhân vật tiếng tăm lừng lẫy trong Nam An thành.
Cô vừa nhai bánh hoa quế, vừa hứng thú quan sát những thứ mới lạ ven đường. Hôm nay là ngày nghỉ hiếm có mười ngày một lần của dược trang. Khó khăn lắm cô mới có dịp rảnh rỗi, từ sáng sớm đã ra ngoài dạo phố mua đồ. Trước khi ra ngoài Triêu Triều Nhan ở lại giữ nhà đã ước định với cô, không mua đủ đồ chất đầy xe ngựa thì không được về. Nhưng Bạch Hạc Hoài chọn trái chọn phải, trong Nam An thành đầy thứ mới mẻ, nhưng không món nào lọt mắt cô.
“Cái này thật hiếm có.” Tô Triết dừng lại bên một cửa hàng nhỏ, nhìn bức tượng lưu ly bên cạnh, trong đó có một con bươm bướm màu vàng kim đang vẫy cánh, không biết là vật sống hay cơ quan mà thợ thủ công tay nghề cao siêu chế tạo ra. “Bao nhiêu bạc?’
“Cái này không tính bằng bạc.” Người bán hàng rong giọng điệu ngạo nghễ: “Cái này phải tính bằng vàng. Ba mươi lượng vàng, thiếu một đồng cũng không được.”
“Thế này mà đòi ba mươi lượng vàng?” Bạch Hạc Hoài liếc mắt đầy khinh thường: “Tay nghề đúng là không tệ, nhưng nhìn cái là biết thứ này là đồ chơi mà mấy người quyền quý trong Thiên Khải thành ưa thích, chẳng có tác dụng gì, chẳng qua rảnh rỗi thì lấy ra khoe khoang, cho khách khứa xem thử. Thứ này xuất hiện trong phố chợ, không phải bản sao thì là...”
Không mua thì không mua, ngươi tới phá quán à?” Người bàn hàng rong sắc mặt tối sầm, đang định động thủ.”
“Dừng.” Tô Triết gõ nhẹ phật trượng, người bán hàng rong bị chấn lui lại phía sau. Bạch Hạc Hoài trừng mắt với hắn một cái, khoanh tay sau người, vừa ngâm nga một khúc nhạc vừa rảo bước đi tiếp. Tô Triết hút một ngụm thuốc, phun thẳng khói vào mặt người bán hàng rong rồi đi theo.
“Cái đó là hắn lấy trộm. Dưới bức tượng lưu ly kia vốn có dấu ấn, là vật có chủ, bị hắn xóa đi.” Sau khi đi được vài bước, Bạch Hạc Hoài mới nói.
Tô Triết gật nhẹ đầu: “Nhìn ra rồi.”
“Ài, bỏ qua cho hắn như thế thì khó chịu quá.” Bạch Hạc Hoài ra vẻ ghét ác như thù.
“Yên tâm đi.” Tô Triết nhướn mày: “Sau nửa canh giờ, trên tượng lưu ly sẽ xuất hiện một vết rạn. Sau khi hắn phát hiện ra, một canh giờ sau sẽ biến thành một đống mảnh vỡ.”
Bạch Hạc Hoài cười nói: “Cha thật có bản lĩnh.”
“Đương nhiên rồi, trước kia là bản lĩnh giết người, giờ lại lôi ra làm chuyện xấu.” Tô Triết nhai cau, giọng nói cố ý ra vẻ phiền muộn: “Anh hùng tuổi xế chiều.”
Đột nhiên chuông gió trên quán rượu bên cạnh bị gió thổi vang, kêu lên leng keng, tiếng chuông thanh thúy êm tai.
Bạch Hạc Hoài không nhịn được ngẩng đầu nhìn lên, chỉ cảm thấy âm thanh đó khá quen thuộc.
“Ồ?” Tô Triết dừng bước, giậm nhẹ phật trượng xuống đất, vòng vàng trên trượng va chạm với nhau, cũng phát ra tiếng leng keng.
Âm điệu hai bên giống hệt nhau.
“Ta đi một lát rồi về.” Tô Triết điểm mũi chân, cầm phật trượng rời khỏi.
Bạch Hạc Hoài lại không
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền