ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ám Hà Truyện

Chương 166. Màn 11 - Đại Thử 1

Chương 166: Màn 11 - Đại Thử 1

Xích nhật kỷ thì quá, thanh phong vô xử tầm.

-------------------------------

Tứ Hoài thành.

Đây là một tòa thành nhỏ gần Thiên Hạ Vô Song thành, rất nhiều người coi nó là trạm trung chuyển trước khi tới Vô Song thành. Phía cuối của Tứ Hoài thành là một trong bốn sòng bạc lớn trong thiên hạ, Thiên Hạ phường, sau đó đi xuyên qua Thiên Hạ phường tiến thẳng tới là có thể thấy Vô Song.

Mấy hôm nay, chuyện được thảo luận nhiều nhất trong Tứ Hoài thành chính là vị thiếu thành chủ Vô Kiếm thành đeo mặt nạ bạc cõng dù tới hỏi kiếm Vô Song thành, Trác Nguyệt An. Đặc biệt là trong Thiên Hạ phường, những khách cá cược đem vàng thật bạc trắng ra ra và vào, vừa bàn tán sôi nổi về trận tỷ thí tiếp theo, vừa đặt lên bàn cược tới cả trăm lượng bạc trắng.

Kể cả trong Thiên Hạ phương, cũng nhiều năm rồi không xuất hiện trận cược khổng lồ như vậy.

Người quản lý Thiên Hạ phường hiện tại cũng là người trẻ tuổi mà Tô Mộ Vũ từng gặp mấy hôm trước, Hạo Nguyệt Quân. Hắn phe phẩy cây quạt giấy trong tay, nhìn mấy tấm thẻ gỗ phía xa, chỉ thấy một người trẻ tuổi khinh công cực tốt tung người nhảy lên chỗ cao, lật tấm thẻ gỗ ngoài cùng bên trái lại. Chữ trên thẻ gỗ biến thành “Tống Yến Hồi, thắng, một trả hai.” Hạo Nguyệt Quân khẽ mỉm cười, thu cây quạt trong tay lại: “Xem ra số người coi trọng vị thành chủ Vô Song thành này càng lúc càng ít.”

Bên cạnh hắn là nam tử ục ịch đã dẫn đường cho Tô Mộ Vũ ngày hôm đó, hắn đang không ngừng lấy khăn tay lau mồ hôi trên trán, giọng điệu khá lo âu: “Nếu Vô Song thành mà thua, e là Thiên Hạ phường cũng ta cũng rất phiền toái.”

“Sợ cái gì? Con rết trăm chân chết vẫn giãy dụa, cho dù Vô Song thành suy tàn cũng là cả một quá trình dài dằng dẵng, có lẽ Thiên Hạ phường sẽ vì vậy mà bị người ta chậm rãi quên đi, nhưng thế thì có sao?” Hạo Nguyệt Quân cười nói: “Đến lúc đó sẽ có một Thiên Hạ phường khác xuất hiện trên giang hồ, còn ta sẽ là chủ nhân của Thiên Hạ phường mới. Người trẻ tuổi, đừng nghĩ đường đi quá hẹp.” Đột nhiên Hạo Nguyệt Quân chú ý tới một trông khá nam tử thanh tú xuất hiện trong đám người. Nam tử này thần sắc bình tĩnh, ánh mắt trong trẻo, nhìn những tấm thẻ gỗ, dáng vẻ hơi hoang mang.

“Có con mồi.” Hạo Nguyệt Quân khẽ mỉm cười.

“Để ta xuống xem.” Nam tử ục ịch lập tức ngầm hiểu, vội vàng đi xuống dưới. Nam tử trẻ tuổi kia diện mạo cực kỳ bất phàm, bên hông là một cái đai lưng bện bằng tơ vàng khảm ngọc, chắc là con cháu thế gia, hơn nữa cứ nhìn vẻ hoang mang của hắn khi nhìn thẻ gỗ là biết, hắn chẳng hiểu gì về chuyện đánh cược. Người như vậy trong sòng bạc có thể coi là dê béo.

Nam tử ục ịch đi xuống lầu, đẩy đám người xung quanh ra đi tới bên cạnh nam tử kia, giọng điệu nghe rất quen thuộc: “Công tử mới tới Thiên Hạ phường chúng ta lần đầu à?”

Nam tử kia sửng sốt, tiếp đó nhìn nam tử ục ịch một cái, lắc đầu nói: “Coi như lần thứ hai tới đây.”

“Ồ? Ta lại không ấn tượng với công tử, đúng là khiến người ta bất ngờ.” Nam tử ục ịch lau mồ hôi trên trán.

“Người qua người lại trong sòng bạc nhiều như vậy, ngươi đều nhớ hết?” Nam tử kia nghi hoặc hỏi.

“Hừ. Cái lũ này ánh mắt như mũi chó vậy, bất cứ ai bước vào đây mà trên người có dính mùi của tiền, bọn họ sẽ nhìn chằm chằm vào

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip