ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ám Hà Truyện

Chương 167. Màn 11 - Đại Thử 2

Chương 167: Màn 11 - Đại Thử 2

“Gần đây trong Tứ Hoài thành có rất nhiều người tới?” Trong một gian nhà tại Vô Song thành, Lô Ngọc Địch lau trường thương trong tay, nói đầy ẩn ý.

Người đứng bên cạnh chính là quản lý của sòng bạc Thiên Hạ phường hiện tại, Hạo Nguyệt Quân. Hắn gật đầu nói: “Các đại phái trong thiên hạ dồn dập đi vào Tứ Hoài thành, nhiều không đếm xuể. Không ít người muốn vào Thiên Hạ phường lấy Vô Song Lệnh.”

“Là một khoản mua bán lớn.” Lô Ngọc Địch nhướn mày.

Hạo Nguyệt Quân khẽ thở dài: “Vốn là là khoản mua bán lớn, nhưng trong số người tới thậm chí còn có chưởng môn đại phái, kiếm khách nhất lưu nổi danh thiên hạ, bán ra nhiều Vô Song Lệnh như vậy cùng một lúc chắc chắn sẽ gây đại loạn, chúng ta... cũng sẽ bại lộ. Hơn nữa số cao thủ muốn lấy Vô Song Lệnh càng ngày càng ít.”

“Vì sao?” Lô Ngọc Địch hỏi.

“Bởi vì...” Hạo Nguyệt Quân khẽ nhíu mày: “Bọn họ cảm thấy người tới rất nhiều, nhiều tới mức Vô Song thành vốn không cản nổi. Ngươi nói xem, những người này trực tiếp công thành cũng đủ rồi, cần gì tới Vô Song Lệnh... Đến lúc đó, e là sẽ cực kỳ hỗn loạn.”

“Để ta nghĩ lại...” Lô Ngọc Địch nắm chặt lấy trường thương, sau đó đột nhiên lắc đầu: “Ai đang ở đó?”

“Ta.” Một giọng nói hùng hậu đáp lời.

“Keng” một tiếng, trường thương trong tay Lô Ngọc Địch rơi xuống đất, sắc mặt hắn hoảng sợ: “Sư... sư phụ.”

Tống Yến Hồi đẩy cửa bước vào, trên trán đeo băng vải màu trắng, vẫn còn đang để tang. Sau lưng hắn là Vô Song đang ăn kẹo hồ lô. Hạo Nguyệt Quân biến sắc, bàn tay vô thức nắm lấy lưỡi dao trong tay áo.

“Tốt nhất đừng để lộ.” Tống Yến Hồi nói với giọng lạnh băng: “Nếu đã tới địa phận Vô Song thành, còn lộ tẩy trước mặt ta, ta cũng không giữ được ngươi.”

“Hạo Nguyệt, không được làm bậy trước mặt sư phụ ta.” Lô Ngọc Địch trầm giọng nói.

Hạo Nguyệt Quân hít một hơi thật sâu, rũ hai ống tay áo, hành lễ; “Bái kiến Tống thành chủ.”

“Ngươi chính là phường chủ hiện tại của Thiên Hạ phường?” Tống Yến Hồi đi tới nhặt trường thương dưới đất lên, giậm mạnh xuống đất, cắm trường thương vào mặt đất.

Hạo Nguyệt Quân gật đầu nói: “Đúng vậy đúng vậy.”

“Chuyện ngươi giao dịch với đồ đệ ta, ta biết cả rồi.” Tống Yến Hồi chậm rãi nói: “Ta cũng chẳng muốn quản mấy chuyện này, nhưng không phải ta cho rằng các ngươi làm đúng. Chỉ là ta cảm thấy những việc đó quá bé nhỏ, không đáng kể. Bảo ta làm to chuyện vì việc đó, thật sự không đáng.”

Lô Ngọc Địch nửa quỳ dưới đất, cúi thấp đầu, trong lòng thoáng sợ hãi. Vị sư phụ của hắn xưa nay luôn nhân hậu, nhưng thường thì người nhân hậu như vậy một khi mà nổi giận, cơn giận đó sẽ cực kỳ dữ dội.

“Cái thứ không có tiền đồ này!” Tống Yến Hồi đạp một cái, đá Lô Ngọc Địch ngã lăn dưới đất: “Ta biết ngươi là loại rác rưởi, nhưng dù sao ngươi cũng là đồ đệ đầu tiên mà ta thu nhận. Cho dù sau này võ công của ngươi không thể gánh vác được tòa thành này thì ít nhất cũng có thể trợ giúp tòa thành này trong phương diện khác. Đừng dùng trí thông minh ít ỏi của ngươi vào mấy thứ tiền bạc dơ bẩn này.”

“Đồ nhi đã hiểu, đồ nhi đã hiểu.” Lô Ngọc Địch nói liến thoắng.

“Còn nhớ lúc trước ngươi gia nhập môn hạ của ta ra sao không?” Tống Yến Hồi hỏi.

Lô Ngọc Địch vội vàng nói: “Đương nhiên con còn nhớ. Năm đó quê quán Ngọc Địch bị hồng thủy cuốn trôi, người trong thôn chết sạch,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip