ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ám Hà Truyện

Chương 169. Màn 11 - Đại Thử 4

Chương 169: Màn 11 - Đại Thử 4

Hắc Liệp Nhân thấy Kim Đao Khách nổi giận đùng đùng đi về phía mình, vội vàng nhặt một mảnh vỡ nhỏ dưới đất lên, cầm trong tay.

“Nó chỉ là đứa trẻ!” Trong đám người có người không nhịn nổi, cao giọng hét lớn.

Nhưng Kim Đao Khách đã tức giận tới mức mất lý trí, giơ cao thanh kim đao trong tay lên, đột nhiên chém thẳng xuống.

Có điều lần này đao của hắn lại bị một ngón tay nhẹ nhàng ngăn cản. Kim Đao Khách kinh hãi, cả giận nói: ”Ai.”

“Chẳng qua chỉ là một đứa trẻ, sao phải ra tay giết người như vậy.” Tô Mộ Vũ khẽ thở dài.

“Ai bảo ngươi xen vào việc của người khác!” Kim Đao Khách giơ chân đá về phía Tô Mộ Vũ.

“Ài.” Tô Mộ Vũ lắc đầu, lại giơ hai ngón tay ra kẹp lấy thân đao, nhẹ nhàng xoay tròn, trực tiếp bẻ gãy mũi đao. Tiếp đó hắn tránh khỏi cú đá, nghiêng người áp sát Kim Đao Khách, trực tiếp giơ chân phải đá thẳng vào đầu gối Kim Đao Khách. Kim Đao Khách lêu lên một tiếng, ngã thẳng xuống đất. Tô Mộ Vũ đi tới, cắm mũi đao bên cạnh đầu Kim Đao Khách.

“Không, không thể nào! Thanh đao này là quý giá nhất trong quán của ta, sao hắn có thể dùng hai ngón tay bẻ gãy được.” Giọng điệu chủ quan bắt đầu run rẩy.

“Chết tiệt!” Kim Đao Khách phản ứng lại, cầm chuôi đao định đứng dậy.

“Dũng khí thấp kém nhất tới từ cơn thịnh nộ của bản thân.” Mọi người chỉ thấy ánh sáng bạc lóe lên, tiếp đó trường đao trong tay Kim Đao Khách đã biến thành một đống mảnh vỡ, rơi lả tả trên mặt đất.

Thần sắc Hắc Liệp Nhân cũng toát lên vẻ kinh ngạc và cảm thán, nhưng chỉ trong thoáng qua, cậu bé lập tức cảnh giác lùi lại một bước.

“Hắn có rút kiếm không?’

“Không, chẳng phải kiếm của hắn vẫn còn trong vỏ à?”

“Thế thì sao lại gãy?”

“Ta thấy rồi, vừa nãy có một luồng kiếm quang.”

Trong lúc mọi người ồn ào, Kim Đao Khách mất một lúc lâu mới khôi phục tinh thần, hắn giãy giụa bò dậy, hoảng hốt chạy thẳng ra ngoài.

Lúc này Tô Mộ Vũ mới xoay người cười với đứa bé kia: “Thắng đẹp lắm.”

“Nếu cho ta một thanh kiếm tốt hơn nữa, ta sẽ thắng càng đẹp.” Đứa bé tuy ăn mặc rác rưới, nhưng ánh mắt lại toát lên vẻ kinh ngạc.

“Trong tay cầm kiếm gì cũng không quan trọng, ngươi vẫn luôn giả bộ không địch nổi, khiến đối phương lơ là cảnh giác, tiếp đó tìm cơ hội ra đòn thắng địch. Là thợ săn không tệ, rất hợp với tên của ngươi.” Tô Mộ Vũ tán thưởng: “Kiếm thuật của ngươi cũng không tệ, không phải quá tinh diệu, nhưng không có chiêu nào là thừa.”

Nhưng Hắc Liệp Nhân có vẻ không hứng thú trò chuyện với Tô Mộ Vũ, cậu bé lập tức đi tới trước mặt Tô Mộ Vũ, giơ tay phải với hắn: “Tiền.”

“Tiền?” Tô Mộ Vũ ngạc nhiên.

“Người thắng sẽ nhận được ba phần mười tiền thắng cược.” Hắc Liệp Nhân giọng điệu lạnh băng.

“Hóa ra là thế. Cầm lấy đi, nó vốn thuộc về ngươi.” Tô Mộ Vũ đi xuống bục, tới bàn đặt cược, trút hết vào trong một cái túi rồi đưa túi cho Hắc Liệp Nhân.

“Không cần, ta chỉ lấy phần thuộc về mình.” Hắc Liệp Nhân lạnh lùng lấy một ít tiền từ trong túi ra, lại còn trả lại một nửa cho chủ quán: “Hơn nữa, ta không phải trẻ con.’

“Đúng là đứa trẻ khiến người ta không ưa.” Tô Mộ Vũ bất đắc dĩ gãi đầu: “Hơi giống cái tên kia lúc còn nhỏ...”

“Ta đã nói ta không phải trẻ con.” Hắc Liệp Nhân quay đầu lại trừng mắt với Tô Mộ Vũ một cái.

Chủ quán hút thuốc, nói đầy

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip