Chương 170: Màn 11 - Đại Thử 5
“Bèo nước gặp nhau?” Cát Tu nhìn sang phía Hắc Liệp Nhân: “Ngươi tên là gì?”
Tô Mộ Vũ khẽ mỉm cười: “Đúng vậy,ngươi tên là gì?”
Hắc Liệp Nhân ngẩng đầu lên nói: “Ta tên Hứa An.”
“Hứa An, nghe cũng có chút văn nhã.” Tô Mộ Vũ xua tay: “Đi cùng thôi.”
“Đã là bèo nước gặp nhau, sao ngươi lại mời ta đi cùng?” Hứa An nhíu mày nói.
“Kiếm pháp của ngươi rất bình thường, nhưng ngươi lại có tiềm năng trở thành một kiếm khách ưu tú. Đánh lôi đài sinh tử trong quán rượu như vậy thì đáng tiếc quá. Ta có thể dạy cho ngươi một bộ kiếm pháp.” Tô Mộ Vũ ngẩng đầu lên nói: “Đi lưu lạc giang hồ đi.”
Cát Tu cả kinh: “Tiên sinh, ngài định nhận đồ đệ à...’
Hắn biết thân pháp của Tô Mộ Vũ, bị một người như vậy nhận làm đồ đệ không phải chuyện tốt lạnh, không khéo sau này còn phải làm nghề nhận tiền giết người.
Tô Mộ Vũ lắc đầu: “Nhận đồ đệ? Nói quá rồi. Chẳng bao lâu sau ta sẽ rời khỏi, chỉ cảm thấy gặp mặt ở đây coi như có duyên.”
“Thằng nhóc.” Cát Tu nói đầy ẩn ý: “Đây là quyết định rất quan trọng đấy.”
“Được!” Hứa An gật đầu như hạ quyết tâm: “Ta đi theo ngươi!”
“Thế thì tới phủ của ta.” Cát Tu xua tay, đám đao khách chia ra vài người phụ trách mở đường, vài người hộ vệ, vài người đi phía sau, cuồn cuộn kéo ra ngoài.
Tô Mộ Vũ nhìn cảnh tượng này, chậm rãi nói: “Đến Tứ Hoài thành lúc nào thế?’
“Năm xưa tiên sinh tha cho ta một mạng, ta chạy về phía đông, chạy không dám dừng chân, cuối cùng tới Tứ Hoài thành này. Nghe nói Tứ Hoài thành là phó thành của Vô Song thành, nằm dưới quản lý của Vô Song thành, độc lập hơn so với những thành trì bên ngoài nhiều, cho nên quyết định ở lại đây. Mấy năm nay dựa vào bản lĩnh học được khi lang bạt năm xưa, giờ cũng coi là có ít thanh danh.” Cát Tu cố kiềm hãm vẻ đắc ý trong giọng nói.
Tô Mộ Vũ gật đầu: “Nhưng nhìn dáng vẻ ngươi lúc vừa rồi, có vẻ bản tính không đổi.”
Cát Tu cười khổ nói: “Tiên sinh có chỗ không biết rồi, Tứ Hoài thành là nơi cường giả làm vua, mấy năm nay ta xông xáo nơi này cũng chịu khổ không ít lần.”
“Phá Lạn Vương (vua phế liệu) Cát Trường Sinh, từ thu gom phế liệu lên tới một trong Bát Phương Lôi Động trong Tứ Hoài thành, hắn không nói dối, rất nhiều người đã nghe chuyện về hắn.” Lần này lại là Hứa An mở miệng.
“Hả? Bát Phương Lôi Động?” Tô Mộ Vũ nhìn sang phía Cát Tu.
Cát Tu ngẩng đầu lên: “Bây giờ ta xếp thứ bảy. Tuy vừa rồi ta tỏ ra hung ác, nhưng Cát Trường Sinh ta có một nguyên tắc, cho dù có bá đạo nhưng tuyệt đối không tùy tiện gây thiệt mạng. Ta nhớ những gì tiên sinh nói năm xưa, cho nên tới phiên ta, nhiều nhất chỉ hành hung bọn họ một trận thôi...”
Trong lúc trò chuyện đột nhiên có người hoang mang chạy vào: “Cát gia, Cát gia!”
Cát Tu cau mày: “Hoảng hốt như thế làm gì, chuyện quái gì mà khiến ngươi sợ hãi đến vậy?”
“Người mang kiếm, có rất nhiều người mang kiếm đến!” Người nọ giọng nói run rẩy.
“Người mang kiếm?” Cát Tu cũng cả kinh: “Bọn họ đến làm gì?”
“Bọn họ muốn tìm Trác Nguyệt An!” người nọ trầm giọng nói.
“Trác Nguyệt An thì liên quan gì tới chúng ta?” Cát Tu nghi hoặc: “Ai cũng muốn tìm Trác Nguyệt An này, nhưng có ai tìm được đâu?”
“Thế nào là người mang kiếm?” Tô Mộ Vũ hỏi.
Hứa An giải thích thay Cát Tu: “Người mang kiếm là người của Vô Song
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền