Chương 172: Màn 11 - Đại Thử 7
“Chạy?” Gã ria mép trên mái hiên khẽ nhếch miệng, tiếp đó điểm mũi chân hạ xuống trước mặt Tô Mộ Vũ, nhẹ nhàng xoay tròn con dao găm trong tay.
“Xương Hà, đừng động thủ.” Tô Mộ Vũ nói nhỏ.
“Cũng được.” Người tới chính là đại gia trưởng của Ám Hà, Tô Xương Hà, hắn nhún vai cất con dao găm vào trong tay áo: “Nhàm chán.”
“Ngươi là Trác Nguyệt An?” Hứa An ở sau lưng kinh ngạc nói.
Cát Tu nằm dưới đất vẻ mặt hoang mang: “Tiên sinh không phải họ Tô à?”
“Không có thời gian giải thích với họ.” Tô Xương Hà lắc đầu nói: “Ta vốn tưởng mình chỉ tới xem chuyện, không ngờ lại là chuyện náo nhiệt đến vậy. Lần này ta không mang theo ai cả, chỉ có ta với ngươi thôi.”
“Kẻ địch rất cường đại?” Tô Mộ Vũ hỏi
“Dọc đường ta chạy tới nơi này đã bị phục kích ít nhất ba lần, mỗi người đều có thực lực không kém gì sát thủ cấp chữ Thiên trong Ám Hà. Nhưng hai gã người mang kiếm của Vô Song thành vừa rồi lại chẳng chịu nổi một đòn.” Tô Xương Hà nói đầy ẩn ý: “Đáng lẽ ngươi nên đánh với hắn ngay hôm ấy.”
“Hôm đó ta đánh bại Kiếm Sơn Cao, Lưu Vân Khởi, kiếm ý trên người đã lên tới đỉnh phong. Hắn cõng cả vinh nhục của thành giao chiến với ta, chắc chắn phải thua. Ta không muốn tranh thủ lúc người ta nguy nan.” Tô Mộ Vũ trả lời.
“Nhưng có người muốn mượn trận chiến của ngươi giở chút thủ đoạn. Hiện giờ trong Tứ Hoài thành cao thủ ở khắp nơi, ai cũng nói mình là người của Vô Song thành, không cách nào phân biệt thật giả. Chắc có ai đó muốn mượn biến cố này để Vô Song thành thay máu một lượt.” Tô Xương Hà nói đầy ẩn ý.
“Tìm chỗ né tránh trước đã.” Tô Mộ Vũ cúi đầu nói: “Cát Tu, còn đi được không? Đi được thì đưa chúng ta về Trường Sinh môn của ngươi.”
Cát Tu dở khóc dở cười, lúc đầu còn tưởng Lôi Báo vu oan cho mình, kết quả bây giờ mình thật sự là đồng bọn của Trác Nguyệt An. Hắn vội vàng vỗ chân: “Không di chuyển được.”
Tô Xương Hà cười lạnh một tiếng đi tới, cúi đầu nói: “Đứng dậy, không thì ta giết ngươi.”
Cát Tu nhìn người trước mặt, lại nhớ Tô Mộ Vũ gọi hắn là “Xương Hà” trong đầu lập tức xuất hiện một cái tên, kinh hãi tới mức nhảy dựng khỏi mặt đất. Hắn gật đầu lia lịa: “Cho dù chân ta có bị chặt bỏ, ta cũng sẽ bò tới dẫn đường cho tiên sinh.”
Tô Xương Hà liếc mắt nhìn Tô Mộ Vũ một cái: “Mấy ngày không gặp, sao ngươi lại kết bạn với người như vậy.’
“Ngươi không thấy dáng vẻ dũng mãnh đối địch của hắn lúc vừa rồi thôi.” Tô Mộ Vũ trả lời.
“Dẫn đường.” Tô Xương Hà không hề lưu tình đá Cát Tu một cái.
“Hừ!” Đám người trong Trường Sinh môn trừng mắt với Tô Xương Hà.
Cát Tu vội vàng ngăn cản bọn họ: “Không sao không sao!”
Sau khi trở thành Bát Phương Lôi Động hắn chưa bao giờ mất mặt trước đám đông như vậy, nhưng dù sao Cát Tu cũng biết thân phận của đối phương, đặc biệt là vị vừa tới, không khéo lúc đoạt mạng hắn còn không nhíu mày tới một cái. Hơn nữa hắn lập nghiệp từ thu gom phế liệu, vốn không coi chuyện mất mặt là gì. Tô Mộ Vũ vỗ vai Hứa An: “Vừa rồi ngươi hỏi ta có phải Trác Nguyệt An không? Giờ ta trả lời ngươi, không sai. Ta chính là Trác Nguyệt An hỏi kiếm Vô Song thành ngày đó.”
Thần sắc Hứa An càng ngày càng kích động, cánh tay khẽ run rẩy: “Vừa rồi ngươi muốn nhận ta làm đồ đệ!”
“Cái
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền