Chương 173: Màn 11 - Đại Thử 8
“Ta cũng cảm thấy mình nói nhiều lên.” Tô Mộ Vũ mỉm cười: “Nói nhiều tới mức hơi giống ngươi.”
“Cái này thì không giống, ta thích nói mấy lời vô nghĩa, ngươi lại thích nói đạo lý.” Tô Xương Hà nhìn Tô Mộ Vũ cầm kiếm nhảy thẳng lên, mái hiên hai bên, nhìn như vung kiếm lung tung vào hư không, quay sang cười nói với Hứa An: “Không biết vì sao Tô Mộ Vũ lại đế ý tới ngươi, nhưng được hắn chỉ điểm là chuyện rất hiếm có.”
Hứa An không để ý tới hắn, chỉ nhìn chằm chằm theo Tô Mộ Vũ, chỉ e bỏ lỡ mỗi chi tiết xuất kiếm của hắn.
Tô Xương Hà bắt chuyện thất bại: “Hoàn toàn không nghe ta nói...”
Giọng nói khó phân nam nữ lại vang lên, lần này đã mang vẻ kinh hãi: “Rốt cuộc ngươi là ai?”
Tô Mộ Vũ cầm kiếm hạ xuống đất, một cái bóng rơi xuống trước mặt hắn, hai bóng đen còn lại cũng chậm rãi hạ xuống.
Tô Mộ Vũ mỉm cười: “Ta là ai? Chẳng phải đồng bọn của ta đã nói cho các ngươi biết rồi à?”
“Chúng ta là Ám Hà.”
Trong Tứ Hoài thành, một chiếc xe ngựa chậm rãi đỗ lại ven đường.
Trên xe ngựa có hai người bước xuống, một là cô gái mặc áo đỏ, một là nam tử cầm phật trượng. Chính là hai cha con thần y Bạch Hạc Hoài và Tô Triết.
“Còn cách quán trọ một con đường, sao đã xuống xe?” Đánh xe lấy làm khó hiểu.
Bạch Hạc Hoài ngửi khẽ mấy cái, mặt mày cau lại, cuối cùng đi tới trong góc, lấy một nén hương từ trong lòng ra: “Cha già, cho mượn ít lửa.”
“Đây đây.” Tô Triết vươn tẩu thuốc.
Bạch Hạc Hoài châm hương vào tẩu thuốc, tiếp đó cắm vào góc.
“Có cố nhân tạ thế ở đây nên đến thắp hương à?” Người đánh xe nghi hoặc.
Tô Triết quan sát thần sắc Bạch Hạc Hoài, cũng khá tò mò: “Hiếm khi thấy con nghiêm túc như vậy, trong Tứ Hoài thành này có vấn đề gì à?”
“Nếu thật sự có vấn đề, thế thì có thể vấn đề rất lớn.” Bạch Hạc Hoài nhìn làn khói trắng tỏa ra từ nén hương từ từ biến thành màu đỏ, sắc mặt càng ngày càng khó coi.
“Ài, mấy người tới Tứ Hoài thành này đều có hành động khó hiểu.” Tuy đánh xe cảm thấy hoang mang, nhưng hai vị khách này không chỉ chi trả hào phóng, hơn nữa thái độ hiền lành, hắn cũng không ngại chờ thêm một lát, giơ tay cầm bình nước bên hông định uống.
“Không được.” Bạch Hạc Hoài ném một mũi châm bạc, đánh lên cổ tay người đánh xe.
Người đánh xe bị đau, bình nước tuột khỏi miệng. Hắn ngẩng đầu lên, tức giận nói: “Ngươi làm gì vậy?’
“Uống viên thuốc này vào.” Bạch Hạc Hoài ném cho người đánh xe một viên thuốc màu đen: “Sau đó lập tức đánh xe rời khỏi nơi này. Chúng ta đồng hành cả quãng đường, xem như có duyên, ta không nỡ thấy ngươi táng thân ở đây. Nếu không thể ra khỏi thành thì tìm một nơi ẩn nấp. Nhớ kỹ, không được uống nước trong thành, không được ăn đồ trong thành!”
“Cái này...” Người đánh xe ngơ ngác.
“Tin lời chúng ta đi.” Tô Triết trầm giọng nói: “Tin, có thể không chết.”
“Được... được...” Người đánh xe hay tới Tứ Hoài thành, cũng có hiểu biết đôi chút về giang hồ, nghe hai cha con trò chuyện có vẻ không phải dọa người, đành gật đầu đáp ứng, kéo dây cương, lái xe ngựa quay đầu lại: “Thế các ngươi... không đi à?”
“Không đi được.” Bạch Hạc Hoài khẽ thở dài.
“Được.” Người đánh xe vung roi quất ngựa hốt hoảng rời khỏi.
Lúc này Tô Triết mới cúi đầu nhìn làn khói đỏ, hỏi: “Rốt cuộc có vấn đề gì?”
Bạch Hạc Hoài trầm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền