Chương 174: Màn 11 - Đại Thử 9
“Biệt hiệu của ngươi là Phá Lạn Vương?” Tô Xương Hà nhìn phủ đệ của Cát Tu, vàng son lộng lẫy, rộng rãi sáng sủa. “Chẳng giống chút nào.”
“Ta là Phá Lạn Vương nhưng nơi này là Trường Sinh môn.” Cát Tu cười gian xảo: “Phú quý mới có thể trường sinh.’
Tô Mộ Vũ gật đầu: “Cái này thì hai người các ngươi có điểm chung đấy.”
“Đóng cửa lại cho ta, không cho phép bất cứ ai đi vào, ai vi phạm giết không tha.” Cát Tu cao giọng quát.
“Rõ!” Môn nhân trong Trường Sinh môn lập tức đáp lời
“Từ từ.” Tô Mộ Vũ lắc đầu nói: “Còn hai người chưa tới.”
“Ai cơ?” Cát Tu lấy làm khó hiểu.
“Đương nhiên là chúng ta.” Một cái vòng vàng bay thẳng tới, một giọng phổ thông không lưu loát vang lên tiếp theo.
Tô Mộ Vũ nhẹ nhàng giơ tay đón lấy vòng vàng: “Triết thúc!”
“Trác công tử.” Tô Triết giơ tẩu thuốc chậm rãi đi tới: “Gần đây thanh danh của ngươi rất lớn.”
“Ta còn tưởng chỉ mình ta tới xem trò hay thôi.” Tô Xương Hà vuốt ve hàng ria.
“Mạng sắp mất rồi còn xem trò hay cái nỗi gì.” Bạch Hạc Hoài vội vàng đi tới: “Cũng may lần này trước khi ra cửa, mí mắt cứ giật giật nên chuẩn bị thêm đôi chút.”
Tô Mộ Vũ nghi hoặc: “Sao thần sắc Bạch thần y căng thẳng thế?”
“Chẳng qua là mấy tên tiểu quỷ thôi.” Tô Xương Hà cũng lấy làm khó hiểu: “Có trận địa gì mà chúng ta chưa từng thấy, chỉ là nội loạn nho nhỏ trong Vô Song thành...”
“Đường đường đại gia trưởng Ám Hà, sao lại khinh địch như vậy? Ngươi ngửi thử xem có gì không đúng không.” Bạch Hạc Hoài cúi người, mở hòm thuốc sau lưng.
Tô Xương Hà và Tô Mộ Vũ đồng thời hít mũi, hai người liếc mắt nhìn nhau, Tô Xương Hà mở miệng nói: “Có mùi hoa thoang thoảng.”
“Trong mùa này, Tứ Hoài thành có hoa gì nở?” Tô Mộ Vũ hỏi Cát Tu.
Cát Tu lắc đầu nói: “Tứ Hoài thành chúng ta có phải Tuyết Nguyệt Thành đâu, làm gì có Phong Hoa Tuyết Nguyệt, mùi hoa? Mùi rượu thì thì đêm nào cũng có.”
“Là độc.” Tô Mộ Vũ và Tô Xương Hà đồng thời phản ứng lại.
“Đúng là độc, chẳng qua bây giờ còn chưa rõ ràng mà thôi, lát nữa mùi hoa nồng nặc như rơi vào bụi hoa, cũng là giờ lành ngày tốt cho các vị dắt tay xuống Hoàng Tuyền.” Bạch Hạc Hoài lật hòm thuốc tới tầng cuối cùng, sau đó một con cóc nhảy từ trong ra. Sau lưng con cóc có năm màu sặc sỡ, trông như mặc một chiếc áo hoa mỹ lệ.
Cát Tu vẫn đứng đằng xa quan sát lập tức hoảng sợ: “Đây... là thứ kịch độc, Hoa Y cáp mô!”
Sau khi con cóc nhảy ra, lại có một con bọ cạp ba đuôi bò ra, một con rết dài ngoẵng màu đen, một con nhện đỏ như máu và một con rắn nhỏ màu xanh lá.
“Ngũ Độc?” Tô Xương Hà âm u nói.
“Đây chính là Ngũ Độc tuyệt đỉnh mà môn nhân trực hệ Ôn gia mới được phép nuôi, nghe nói còn lợi hại hơn cả Ngũ Độc của Ngũ Độc môn.” Tô Triết nói đầy ẩn ý. “Ta đã thấy Ngũ Độc của Ôn Hồ Tửu, con rết của hắn có hai đầu.”
“Đi thôi.” Bạch Hạc Hoài vung tay, Ngũ Độc chia ra các hướng.
“Á a a!” Cát Tu và đám môn nhân Trường Sinh môn sợ tới mức run rẩy.
Hứa An căng thẳng nuốt nước miếng: “Những độc vật này, chạm nhẹ vào bất cứ con nào thôi cũng chết tới không thể chết hơn.”
“Cho nên mới nói, không có mệnh lệnh của ta thì đừng tùy tiện đi lại trong sân.” Bạch Hạc Hoài lại lấy từ trong hòm thuốc ra năm lá cờ, cắm vào
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền